Chương 326

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 326

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

[Hai mươi lăm triệu đơn, giá thành bảy tệ, một trăm bảy mươi lăm triệu! Nếu cộng cả phí OEM nữa thì là hơn hai trăm triệu, mẹ nó chứ]
Kim Vấn Hạ vẫn đeo đuổi Đường Noãn trong nhóm, như thể cô ta sẽ không dừng lại cho đến khi cô xuất hiện: [Đường Noãn, chúng tôi tính có đúng không? Sao không nói chuyện đi chứ, không phải đã khóc ngất rồi không hả?]
Mà Đường Noãn, người mà cô ta nghĩ rằng đã ngất đi vì khóc, đang cười toe toét đến tận mang tai. Cô vừa trở về từ phòng khách marketing thì nhận được một khoản thanh toán từ chị Trương. Ngoại trừ việc bảo cô lỗ tiền là sai, thì dữ liệu Kim Vấn Hạ báo cáo là chính xác, Nam Đô và các ứng dụng khác đạt hai mươi lăm triệu đơn hàng, dựa trên lợi nhuận 4 tệ mỗi đơn hàng, họ đã lãi ròng một trăm triệu.
Đương nhiên, không phải tất cả số tiền đều thuộc về Đường Noãn, trước khi xác nhận kế hoạch với chị Trương, hai người cũng đã ký riêng một thỏa thuận, nếu như thất bại, Đường Noãn sẽ chịu một phần của thiệt hại, nhưng nếu như thành công, cô sẽ lấy hai mươi lăm phần trăm lợi nhuận để dùng làm phí lập kế hoạch và hợp tác, bởi vì cô là người đàm phán với công ty chuyển phát nhanh và hợp tác với các nền tảng.
Nói cách khác, trong số một trăm triệu, cô kiếm được hai mươi triệu. Đương nhiên, bị ảnh hưởng lớn nhất là phía nhà họ Giang, dưới sự kích động của Đường Noãn, nỗ lực quảng bá của họ chưa bao giờ suy yếu, đơn hàng cuối cùng của họ nhiều hơn Nam Đô ba triệu đơn. Hai mươi ba triệu đơn hàng, mỗi đơn hàng lãi mười hai tệ, tổng cộng là hai trăm bảy mươi sáu triệu tệ, về phần này, Đường Noãn cũng có một thỏa thuận khác với chị Trương, bởi suy cho cùng cô là người kích động đối phương mua hàng và tăng lực độ thúc đẩy cũng là cô nên bên phần tiền từ nhà họ Giang cô sẽ lấy bốn mươi phần trăm. Nói cách khác, cô kiếm được một trăm mười triệu từ nhà họ Giang!

Đường Noãn vui mừng đến nỗi nhảy cẫng lên vài cái, không sao trút hết được niềm phấn khích, cô lách cách gõ chữ, gửi tin nhắn cho Diệp Thù Yến. Sau khi gửi xong, Diệp Thù Yến gần như ngay lập tức gọi cho cô, Đường Noãn mới nhận ra mình đang làm gì, kiếm được nhiều tiền như vậy, phản ứng đầu tiên của cô là nói với Diệp Thù Yến.
Cô nhìn điện thoại, đột nhiên cảm thấy hơi khó xử, dù sao cô cũng là người nhắn trước, không bắt máy thì không hay, đằng hắng giọng trả lời: “A lô?”
Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng động nào, Đường Noãn khó hiểu nhìn điện thoại, đã kết nối rồi, đầu dây bên kia vẫn nghe thấy giọng nói ồn ào, giống như đang ở hiện trường hội nghị nào đó: “Bấm nhầm sao?”
“Không đâu.”
Âm thanh trầm thấp truyền đến, không hiểu sao nghe hay lắm lắm luôn, Đường Noãn vô thức chạm vào tai cô, giọng cũng dịu đi: “Vậy tại sao anh không nói chuyện?”
Diệp Thù Yến cười khì: “Bởi vì anh đang nhớ em, mới nhận được tiền à?”
Đường Noãn khịt mũi: “Không, em đã nhận được từ lâu rồi, chỉ là em nói với anh một tiếng, tránh cho bên nhà họ Diệp làm khó anh.”
Diệp Thù Yến xem ảnh chụp màn hình chuyển khoản mà cô gửi qua cho anh, lại nghe cô bổ sung thêm một câu: “Đây là nghĩa vụ mà vợ chưa cưới nên làm.”
Anh không khỏi cười nhẹ: “Được, ngày mốt anh sẽ về, vợ chưa cưới của anh có phải cũng có nghĩa vụ đón anh không?”
Nói đến đây, anh vẫn không nhịn được nói: “Anh nhớ em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận