Chương 327

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 327

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tại sao mấy người không đánh nhau, hồ ly nhỏ bị Cung công tử chặn lại trong phòng tắm, đầu lưỡi liếm hôn thuần phục hồ ly nhỏ (phần 2)
Tô Mộc cảm thấy thoải mái vì đã trả thù thành công, nhưng một giây kế tiếp vừa ngẩng đầu lên nhìn liền trông thấy hai người họ đã dừng lại, Cung Chiêu Hề còn bình tĩnh nhìn cậu.
”Hả? Hai người… Sao hai người không đánh nữa?” Tô Mộc cứng đờ nuốt nước miếng, có chút hoài nghi vừa rồi mình lợi dụng thời cơ đạp Cung Chiêu Hề chẳng lẽ đã bị phát hiện rồi sao?
”Buông ra.” Gương mặt tà ác vốn luôn toát ra khí chất âm trầm yêu nghiệt của Cung Chiêu Hề cuối cùng cũng trở nên tái nhợt không thể kiềm chế được.
Lục Thương tán thưởng nhìn Tô Mộc một cái, sau đó buông lỏng tay.
Hiển nhiên Cung Chiêu Hề cũng không phải là loại người có thể vì bị ăn đòn mà nhớ dai hoặc là bớt biến thái hơn, thế nên trận đánh này ngoài trừ có tác dụng hả giận ra thì không nảy sinh bất kỳ hiệu quả nào, mà nói đến tác dụng trút giận, mặc dù anh đã cho Cung Chiêu Hề một đòn dở sống dở chết nhưng cũng không hoàn toàn sánh bằng một đạp của Tô Mộc vừa rồi dành cho Cung Chiêu Hề.
Thay vào một chút, còn gì có thể thoải mái hơn việc được người yêu đứng về phía mình, tỏ ra không chút lưu tình với tình địch của mình trong khi mình đang cạnh tranh với tình địch chứ?
Lục Thương mang theo nụ cười của một người chiến thắng ngồi bên cạnh Tô Mộc, nhưng ngay khi vừa ngồi xuống, sắc mặt của Lục Thương suýt chút nữa đã vặn vẹo.
Cung Chiêu Hề khi đánh nhau rất nham hiểm, mỗi một đòn đều đặc biệt nhắm vào chỗ đau nhất mà đánh, khi Lục Thương ngồi xuống vô tình chèn ép lên nơi bị thương, nhất thời cau chặt mày lại.
Mà đau đớn trên cơ thể hoàn toàn chẳng tính là gì so với nỗi đau trong lòng của Cung Chiêu Hề, sắc mặt anh ta khó coi đến cực điểm, nhìn hai người ngồi chung một chỗ thân mật khắng khít, thoạt nhìn cực kỳ xứng đôi, hàm răng trắng đều cũng sắp bị cắn nát.
”Đúng là trước đây mắt tôi bị mù, chỉ nhìn thấy hồ ly nhỏ dễ thương với bộ lông mềm mại mà quên mất hồ ly cũng có một hàm răng sắc nhọn.” Cung Chiêu Hề nhìn Tô Mộc, ánh mắt đầy máu đỏ ửng: ”Ngược lại còn phải cảm ơn hồ ly nhỏ của tôi vì đã để lại cho tôi một ký ức khó quên này.”
Sắc mặt Cung Chiêu Hề tái nhợt, trên mặt có vết bầm tím, khóe miệng rách da, còn có một số dấu vết ứ máu do đánh vào răng, khi nhếch mép, tà khí lẫm liệt, phối hợp với gương mặt tràn ngập yêu khí xung quanh của anh ta trông vừa quỷ dị vừa tan vỡ.
Trái tim Tô Mộc lộp bộp mấy tiếng.
”Tôi không cố ý…” Tô Mộc nhỏ giọng nói, dáng vẻ cực kỳ vô tội.
Cung Chiêu Hề cười lạnh liếc nhìn hai người tương đối xứng đôi đang ngồi cùng nhau, cũng biết lúc này có tiếp tục dây dưa cũng hoàn toàn vô nghĩa, mặc dù Cung công tử điên nhưng cũng không phải là kẻ ngu, hơn nữa bây giờ tốt hơn hết là nên bắt đầu ra tay từ nơi khác, gương mặt đầy vết thương, sắc mặt Cung công tử khó coi, ánh mắt phiền muộn rời khỏi nơi bừa bộn.

Quyển 3 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận