Chương 328

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 328

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mất Mặt
[Mình dự đoán từng chiêu, bảo vệ tất cả mọi người yêu thương ở bên cạnh mình, cuối cùng mình thắng!]
[Con mẹ nó chứ thắng! Hơn nữa lại còn công thành danh toại, thành nhân vật lớn giới nghệ thuật!]
Kiều Sở Sở ngây ngô cười, trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một số.
Số mạng sống cô từ bốn biến thành ba.
Nụ cười Kiều Sở Sở cứng lại.
[Sao? Sao lại còn có ba mạng thôi?]
[Đợi mình rảnh rồi hỏi hệ thống vậy!]
[Quan trọng nhất bây giờ là, mình nhìn thấy tương lai thắng lợi của mình!]
Cô kích động lăn qua lăn lại trên giường!
[Mình sống lại! Sống lại đúng ngày lấy lòng bà già kia! Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!]
Kiều Sở Sở nhe răng ngây ngô cười, lần nữa vui vẻ ngồi dậy, nụ cười lại cứng đờ.
Vì đứng trước giường bệnh có một đống người đang nhìn cô chằm chằm.
Bảy anh trai của cô.
Năm vị lớn lão nhà Vi Sinh.
Lâu Thính Tứ và Lâu Nguyệt Tuyệt nhà họ Lâu.
Thậm chí Lâm Thanh và Lâm Thâm cũng ở đây.
Còn có… Thẩm Chước Ngôn và Doanh Trần.
Bọn họ đứng đầy phòng bệnh, dường như tạo thành một bức tường không kẽ hở.
Kiều Sở Sở nhìn họ.
Bọn họ nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nhìn một vòng, gãi đầu một cái, ánh mắt dần trở nên ngốc nghếch: “Mọi người vào từ lúc nào vậy?”
Lâm Thanh nhịn cười nói: “Bé cưng Sở Sở, mọi người vẫn luôn ở đây, chưa đi nha.”
Kiều Sở Sở mở to mắt nhìn: “Ồ.”
Cô xuống giường bệnh, đi đến cửa sổ, mở cửa sổ ra: “Xin lỗi, thế giới này không còn chỗ dung thân cho em nữa, để em chết đi.”
Mọi người: “?”
Cuối cùng Kiều Sở Sở mặt xám như tro ngồi trên giường bệnh, xung quanh toàn là người.
Cố muốn nhảy lầu (vì sợ độ cao nên đây chỉ là suy nghĩ) để cứu vãn mặt mũi đã bị ném đi của mình.
Nhưng cô vừa mở cửa sổ ra đã bị Bùi Du Xuyên ôm lấy ném lên giường.
Như một con heo bị làm thịt một nửa vậy!
Không có chút tôn nghiêm nào ngồi trên giường gõ gõ!
Hiện tại bên trái bên phải cô đều là người.
Lâu Nguyệt Tuyệt dán bên trái cô, tay nhỏ quấn lấy cánh tay cô, ngập tràn sức sống trấn an cô: “Chị, không sao, ai trong nhà chưa từng nói một mình chứ. Chị không cần ngại.”
Bùi Bất Tiện ở bên trái cô, thân mật vuốt mái tóc dài của cô: “Đúng vậy, có ai chưa từng lẩm bẩm một mình như kẻ điên đâu? Hơn nữa tất cả mọi người đều là người một nhà.”
Vi Sinh Hoài Lăng đứng phía trước bên trái Kiều Sở Sở ra dấu: “Không sao, em bị điếc, em không nghe được, em chỉ có thể thấy chị ở trên giường lăn lộn thôi.”
Bùi Từ và Bùi Mộc đứng phía trước bên phải Kiều Sở Sở, nói một cách đúng đắn: “Kiều Sở Sở, em yên tâm đi, các anh nhất định sẽ giữ vững bí mật này, cam kết không lấy ra trêu em vào ngày lễ tết! Tin các anh đi!”
Kiều Sở Sở: “…”
Kiều Sở Sở mặt không thay đổi nhìn về phía Lâu Thính Tứ: “Tôi mua một viên đạn, anh một súng bắt chết tôi đi, ngay bây giờ.”
Lâu Thính Tứ: “?”
Dư Xán cười khúc khích: “Không sao đâu Sở Sở, mọi người đùa em mà thôi.”
Kiều Sở Sở thở dài che mặt: “Em biết mọi người đang đùa em, nhưng chuyện này không ảnh hưởng đến việc em muốn chết.”
[Ngại quá, ngại chết mất! Sao mình lại không nhìn được chứ!]
Mọi người nhìn nhau, không khỏi nhếch miệng chế nhạo.
Thật ra rất tốt.
Dù sao họ đều nghe được kịch bản mới, cũng biết tình hình mới, biết kết thúc có khả năng là mới của họ, và bà lão lợi dụng Kiều Sở Sở.
Bọn họ cười cười, nụ cười dần trở nên thâm trầm, vẻ mặt hiện lên sát ý.
Thẩm Chước Ngôn đứng sau lưng mọi người, ánh mắt nhìn qua từng người một.
Anh ta không quá chú ý đến Lâm Thanh và Vi Sinh Dư Xán.
Anh ta đang nhìn từng người đàn ông tuấn tú khác.
Đầu ngón tay thử tính toán.
Không tính đứa nhỏ Lâu Nguyệt Tuyệt.
Cũng đã hơn mười.
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Bỗng nhiên mấy người đàn ông này đều đồng thời quay đầu nhìn anh ta, lặng lẽ nhìn, dường như anh là kẻ thù từ bên ngoài đến.
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Kiều Sở Sở ôm mặt, thầm thở dài: [Mặc dù mất mặt nhưng ít nhất mình vẫn biết điều gì dẫn đến cái chết của mình.]
[Có hai điểm quan trọng, một là bà lão kia, mình tuyệt đối không được đối xử thật lòng với bà ta, mình nhất định phải lợi dụng bà ta!]
[Một chuyện khác là, Thẩm Chước Ngôn nói muốn mình thuê anh ta, nhưng sau khi mình từ chối Thẩm Chước Ngôn, cậu ấy lập tức chết.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận