Chương 328

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 328

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

327 Thăm dò Ôn Thời Khải 2
“Bây giờ mọi người đi đâu thế?”
“Tôi cùng Thời Khải đi đến thư viện, liên quan đến trò chơi điền chữ biến thái trong khoa học kỹ thuật quán kia, hình như cậu ta có linh cảm.”
“À…” giọng nói của Lạc Dĩ Nhiên nghe qua rất đáng tiếc “Tôi phải về văn phòng chỉnh lý lại một vài tài liệu gửi cho bí thư Uông, nếu không nhất định sẽ đi cùng mọi người.”
Tiếng bước chân và thảo luận dần dần đến gần, lúc áo khoác nâu lướt qua tay áo Lâm Chi Nam, một mũi trầm hương thoang thoảng cũng theo đó bay đến.
Khoa học kỹ thuật quán? Trò chơi điền chữ?
Lâm Chi Nam đột nhiên quay đầu hỏi Khương Nhiêu “Cô muốn bây giờ cùng Ôn Thời Khải đối mặt không?”
“Hả?”
Rõ ràng Khương Nhiêu bị hỏi đến sững sờ, cô ta ấp úng nói “Không phải nói trước tiên hiểu biết rõ tất cả về anh ấy rồi mới hành động ư… Chúng ta có nên chờ thêm không?”
Lời này vừa nghe là biết đang sợ, Lâm Chi Nam không kịp giải thích nhiều như thế, sau khi dọn dẹp bàn ăn, kéo người chạy ra bên ngoài.
Bây giờ Lạc Dĩ Nhiên không ở đó, chính là cơ hội tốt nhất để thử.
Mấy người còn đang thong dong đi trên đường rợp bóng cây, rõ ràng là dự định đến thư viện, cô và Khương Nhiêu ở bên cạnh quét hai xe đạp, đội mũ, lập tức biến mất trong biển người.
Lúc đến thư viện khoa học kỹ thuật, bốn phía yên tĩnh không người, từng dãy giá sách được dịch ra nơi hẻo lánh, trên bảng đen dài gần ban công viết mười mấy ô chữ cần điền, ô chữ phức tạp, một khi có người hoàn toàn điền hết sẽ xoa đi đổi cái khác.
Nghe giọng điệu nói chuyện vừa rồi của Chu Nguyên, lớn khái Ôn Thời Khải cảm thấy có chút hứng thú với mê cung ô chữ hình vuông này.
“Tôi… Tôi không được.” Khương Nhiêu căng thẳng đến mức bắt đầu nuốt nước miếng “Mặc dù số học của tôi không tệ, nhưng chưa từng chơi qua những thứ này, đây chẳng phải là khiến tôi mất mặt trước anh ấy à?”
“Đừng sợ, có thể điền được bao nhiêu thì điền, tôi ở trong tai nghe chỉ đạo cô.”
Lâm Chi Nam trấn an “Bây giờ chỉ là muốn nhân lúc không có Lạc Dĩ Nhiên ở đó để cô lộ mặt trước Ôn Thời Khải, cũng thuận tiện tìm xem anh ta có ấn tượng về cô hay không.”
“Không… Tôi sợ…”
Mắt cô ta sắp đỏ lên, nhìn qua là dự định lùi bước, Lâm Chi Nam giữ chặt cánh tay cô ta, giọng nói bình tĩnh “Rốt cuộc cô có muốn theo đuổi Ôn Thời Khải hay không?”
“Nếu như ngay cả dũng khí bước ra bước đầu tiên cũng không có, chẳng bằng bây giờ chúng ta dứt khoát từ bỏ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận