Chương 328

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 328

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi màn đêm buông xuống, tɾong lúc hầu hạ Ma tôn, A Nhược cố tình làm đổ nước lên vạt áo Ma tôn.
Sau khi y rời khỏi đïện, nàng ta nhanh chóng tiến đến giá kệ, định với tay lấy một chiếc hộp tỏa ra linh khí rực rỡ.
Nhưng trước khi kịp chạm vào thì nàng ta bỗng thấy một bàn tay to thon dài hiện ra trước mặt.
Một bóng tối phủ lên nàng ta tự lúc nào không hay.
Bàn tay đó giống như được điêu khắc từ băng tuyết ngàn năm, tỏa ra vẻ lạnh lẽo u tối.
Dáng vẻ ấy phù hợp với thẩm mỹ của ma tu nhưng lại khiến người thường như A Nhược cảm thấy rùng mình.
Điều khiến A Nhược bất ngờ là bàn tay đó nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu nàng ta giống như đang vuốt ve một con chó.
Trong giây tiếp the0, cảnh vật trước mắt nàng ta lập tức xoay chuyển.
Bị nâng đầu lên, cuối cùng A Nhược cũng đối mặt với đôi mắt sâu thẳm của đối phương, một giọng nói ôn hoà vang lên, “Có phải ngươi nghĩ chỉ là một con rối nên ngươi sẽ không chết?”
Yến Ân từ từ rũ mắt nhìn xuống nhìn cái đầu vừa bị hắn vặt xuống, không quan tâm đến máu bắn tung tóe làm hắc bào càng đen them.
Y hờ hững đưa ngón trỏ chạm vào mi tâm của A Nhược, đôi mắt của cái đầu lập tức giãn to.
Cùng lúc đó, ở một căn mật thất xa xôi ngàn dặm, một nam nhân trung niên ngồi trước lư hương bỗng chốc ngừng tim.
“Sư… sư thúc?”
“Á ”
“Sư thúc đã chết…”
Làm sao có thể?
Rõ ràng sư thúc dùng thân thể con rối nữ…
Đặc điểm của thuật rối là dù con rối có bị hủy diệt ở xa cũng không ảnh hưởng đến người điều khiển.
Cùng lắm là chỉ nôn ra một ngụm máu, sao có thể chết ngay lập tức được…
Một người trung niên khác xác nhận “sư thúc” đã không thể cứu chữa, chỉ khẽ lau mồ hôi trên trán, hạ giọng nói “Từ giờ phải cẩn thận hơn nữa.”
Những đệ tử có mặt ở đó đều hoảng sợ đáp lời “Vâng.”

Trong Yểm Uyên Cung chưa đầy một tháng, đã có không ít người liên tiếp bỏ mạng.
Những kẻ nội gián của các tông môn ẩn náu tɾong cung không khỏi cảm thấy có điều gì đó bất ổn, thậm chí bắt đầu nghi ngờ liệu có phải chủ nhân cung đïện này đã nhận ra điều gì không…
Sau khi A Nhược rời đi cũng không trở lại nữa nhưng Chức Vụ h0àn toàn không hay biết chuyện này.
Đêm nay đến phiên một cô nương khác cùng phòng tên là Tử Duệ trực, nàng ta đột nhiên cảm thấy cơ thể không khỏe, muốn Chức Vụ trực giùm.
Ánh mắt Tử Duệ lóe lên, rõ ràng là nàng ta đã nghĩ đến điều mà A Nhược từng nghĩ đến trước đó.
Những người chết trước đây đều là người của bọn họ.
Những cái chết này rốt cuộc là do tai nạn hay trùng hợp, có lẽ chỉ có cách phái một người bình thường đi thử mới có thể xác minh…
Vì vậy khi đến lượt mình, nghĩ đến chuyện liên quan đến tính mạng mình nên nàng ta không khỏi cẩn trọng hơn, muốn tìm một người khác để thử xem liệu có phải Ma tôn đã phát hiện ra thân phận của họ nên ra tay hay không.
Những ngày gần đây, Chức Vụ không để ý đến những cơn sóng ngầm này.
Nàng chỉ một lòng một dạ nhớ lại khoảnh khắc đôi mắt mình hồi phụcthị lực… Hình như là khi nàng chạm vào Ma tôn.
Khi nắm lấy hai ngón tay lạnh lẽo ấy, Chức Vụ mơ hồ cảm nhận được một thứ gì đó lướt qua thân thể mình.
Cảm giác ấy rấtnhẹ nhàng, đến nỗi bây giờ nghĩ lại nàng cũng không chắc có phải là ảo giác hay không.
Nhưng sự thật là đôi mắt bị hắc khí che phủ của nàng đã phụchồi thị lực sau khi tiếp xúc với Ma tôn, chỉ riêng điều này đã khiến nàng vô cùng kinh ngạc.
Hiện tại…
Dù đôi mắt Chức Vụ không còn mù lòa nhưng là một người câm thì nàng cũng không có tư cách tiếp cận Ma tôn.
Vì vậy khi Tử Duệ bị bệnh ngỏ lời nhờ Chức Vụ thay thế, Chức Vụ giúp một phần là vì nàng mềm lòng, lý do khác là nàng cũng cần một cơ hội để có thể đến gần Ma tôn.
Đêm đến, Chức Vụ the0 lời dặn dò của Tử Duệ bước vào tẩm đïện của chủ nhân Yếm Uyên Cung.
Ma tu canh gác trước đïện cũng không để ý nhiều, chẳng hề quan tâm khi thấy người khác đến thay thế. Hắn chỉ thô lỗ quát lớn, “Đêm nay trăng tròn, có lẽ Ma tôn đang dùng thần thức để hấp thụ tinh hoa từ ánh trăng, ngươi đừng đến gần ngài nghe chưa? ”
Trong cung đïện của Ma tôn, thông thường không ai được phép tùy tiện sử dụng͟͟ phép thuật, vì vậy những công việc phải làm bằng tay chân tỉ mỉ thường giao cho người phàm thực hiện.
Nhưng những người này chỉ được phép thu dọn tɾong một khắc, sau đó phải rời khỏi đïện trước khi Ma tôn thức dậy, tuyệt đối không được quấy rầy ngài.
Chức Vụ liên tục gật đầu, nàng tưởng đối phương sẽ kiểm tra tại sao nàng không mở miệng nói, hoặc hỏi lý do nàng không thể nói chuyện… Nhưng ai ngờ rằng sau khi quát xong, đối phương không thèm liếc nhìn nàng thêm lần nào, lập tức đứng sang một bên để nàng tiến vào.
Chức Vụ “…”
Sao vào tẩm đïện Ma tôn có vẻ dễ dàng quá vậy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận