Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thú Tính Dã Man
“Bành Hạo Luân…” Ngón tay Dương Hồng Hồng bấu chặt ga giường , không khỏi thốt ra tiếng kêu.
Lần này anh chiếm đoạt nàng từ phía sau. Bành Hạo Luân có thể giảm tốc độ tấn công, từ từ đẩy mạnh, rút ra, rồi lại đẩy mạnh, lại rút ra. Mỗi lần đều cố gắng nhập vào, thật sâu, tiếp cận tận cùng cơ thể nàng.
Dương Hồng Hồng dù vừa đạt tới cao trào, nhưng bị anh trêu chọc như vậy, dục vọng lập tức lại bùng lên. Khi anh giữ chặt thắt lưng nàng, càn quấy, ma sát trong chỗ sâu của nàng , làm cho thứ sung mãn kia cương cứng không chút trở ngại mà cọ xát vào vách trong, khiến toàn thân mẫn cảm nàng run rẩy , cao trào lại xông lên lần nữa.
Nàng không thể kiềm chế mà lắc lư cặp mông , kêu la mất hồn, khát vọng anh toàn diện công kích.
“Bảo bối, anh biết, anh cũng muốn, anh biết…” Bành Hạo Luân khàn khàn trấn an , ép chặt lưng nàng. Anh bắt đầu tăng tốc độ ra vào, tăng thêm sức lực chiếm giữ.
“A a…” Dương Hồng Hồng kêu lên. Nàng cảm giác tử cung đang co rút, lực xoắn chặt xuyên qua toàn thân , làm cho vách trong non mịn kia co lại, mút chặt thứ nóng bỏng nam tính.
Sau một trận chạy nước rút cấp tốc, cuối cùng cũng đến cực hạn. Bành Hạo Luân ngửa đầu phát ra tiếng gầm rú. Cặp mông đột nhiên chấn động, trong nháy mắt từng đường gân cơ bắp đều căng thẳng. Thứ cứng rắn như sắt kia co rúm, phun ra chất lỏng đặc trắng…
Anh thả lỏng, ngã sụp xuống lưng nàng. Hai thân thể trần trụi dán chặt vào nhau, cảm giác không thể hình dung lan tỏa khắp không gian.
Hơi thở hỗn độn đan xen. Một lát sau, Bành Hạo Luân sợ đè hư nàng, thân hình thon dài lật sang bên cạnh, nằm bên cạnh nàng. Đôi tay anh vẫn lưu luyến trên tấm lưng ngọc. Anh dịu dàng vuốt ve nàng , đầu ngón tay chạy dọc theo đường cong nữ tính xinh đẹp, rồi dừng lại trên cặp mông trắng mềm. Anh áp sát nàng, bờ môi lướt qua cơ thể mềm mại, in vô số nụ hôn lên lưng trần nàng.
Cô bé này đã làm đảo lộn tình cảm của anh. Cô hủy hoại lý trí kiêu ngạo từ trước đến nay của anh, không còn sót lại mảnh nào. Anh chưa từng có cảm giác này với bất kỳ ai khác , như thể mọi cử chỉ của nàng đều có thể tác động đến hỉ nộ ái ố của anh , khiến anh phát điên. Thân thể họ dường như sinh ra là để dành cho nhau.
Nếu có thể, anh sẽ giấu nàng đi , ở một nơi bí mật, không ai quấy rầy. Anh sẽ từ từ yêu chiều nàng , hôn lên từng tấc trên người nàng , sau đó vùi mình vào cơ thể ướt át của nàng , ma sát, xâm nhập hết lần này đến lần khác. Giống như hai con chồn đang lên cơn dâm dục, quấn lấy nhau, cuồng nhiệt, hoàn toàn yêu nàng.
Ô… Có lẽ điều đó là khả thi! Anh cười khoái trá, một ý tưởng lóe lên trong đầu. Anh đã lâu không nghỉ ngơi, dứt khoát đưa nàng ra nước ngoài. Tìm một hòn đảo nhỏ trên Thái Bình Dương , “nhốt” nàng trên đảo. Sau đó, họ có thể cùng nhau nằm trên bờ cát ban đêm, làm tình dưới bầu trời đầy sao. Anh nghĩ, nàng sẽ thích.
“Hồng Hồng…” Anh đang định nói, thì nghe thấy tiếng khóc nức nở.
“Hồng Hồng?”
Tiếng khóc đột nhiên lớn hơn, thực sự đau thương, nức nở. Tim Bành Hạo Luân đột nhiên thắt lại , vội vàng ôm nàng lại.
Thấy đôi mắt nàng đỏ hoe vì khóc, cái mũi cũng đỏ, ngực anh nặng trĩu , không khỏi lo lắng thì thầm: “Anh đâu có ép buộc em, em cũng rất thích, đúng không?”
Dương Hồng Hồng che mặt, không muốn anh nhìn thấy. Nhưng anh quá bá đạo, chụp chặt tay nàng.
“Nói chuyện với anh đi!”
Dương Hồng Hồng hít hơi, lắc đầu.
Bành Hạo Luân hỏi: “Là do động tác vừa rồi của anh quá thô bạo, làm em đau sao?”
Tay anh vội vàng muốn mở chân nàng ra, muốn kiểm tra.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận