Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Bạch Lê nhỏ giọng nói cảm ơn, mở giấy gói ra xong, cô ngẩng lên nhìn Thẩm Ám.

Thẩm Ám tìm một tư thế thoải mái, tay trái chống cằm nhìn cố, thấy cô nhìn sang, anh hơi cong môi cười một chút, “Được rồi, anh sẽ không nhìn em.


Anh nâng tay phải lên che mắt mình lại.

Ngược lại còn làm cho Bạch Lê càng xấu hổ hơn.

Cô do dự cầm bánh trung thu, một lúc lâu sau, mới nhẹ nhàng tháo kính râm và khẩu trang xuống, cúi đầu cắn một miếng.

Là nhân chocolate.

“Nó có ngon không?” Thẩm Ám hỏi.

Bạch Lê ngẩng đầu nhìn anh, năm ngón tay anh thon dài, ngón trỏ và ngón giữa đè ở giữa lông mày, ngón áp út và ngón út thì áp trên sống mũi, chính giữ hiện ra một đôi mắt đen nhánh, đang nhìn cô chằm chằm.

“…”
Tai cô lập tức đỏ bừng, giọng nói cũng hơi run run, “Vâng, ăn ngon.


“Để anh nếm thử xem.

” Anh đứng lên, tiến sát đến trước mặt Bạch Lê, đường nét khuôn mặt anh rất sắc nét, quai hàm góc cạnh rõ ràng, bởi vì khoảng cách quá gần, cho nên có cả hơi thở ấm áp phả lên mặt cô.

Thậm chí cô còn… Nghe được âm thanh yết hầu của anh chuyển động.

Bạch Lê bối rối hoảng loạn quay mặt đi, chỉ cảm thấy áp lực từ trên tay truyền đến, cơ thể cô khẽ run rẩy, quay đầu nhìn lại, thì thấy người đàn ông này đang cúi đầu cắn chiếc bánh trung thu cô đang cầm trên tay.

Anh khẽ nhấp đầu lưỡi, “Rất ngọt.


Bạch Lê nhìn bánh trung thu trong tay, cảm thấy máu toàn thân như sắp bốc cháy.

Làm sao anh có thể ăn… Bánh trung thu mà cô đã ăn qua.

“Làm sao vậy?” Thẩm Ám biết rõ còn cố hỏi.

Bạch Lê cúi đầu, lông mi run run, lúc sau mới nhẹ giọng nói, “Không, không sao.


Cũng không dám chạm vào miếng bánh trung thu kia nữa.

“Không ăn?” Thẩm Ám thấy cô cầm bánh trung thu, tư thế cứng đờ, đôi mắt rủ xuống, giống như học sinh phạm lỗi.

Bạch Lê cắn môi không biết trả lời như thế nào.

Bánh trung thu trên tay anh đã từng ăn qua, dấu răng còn ở ngay bên cạnh vết cắn của cô.

Trong người cô như có lửa đốt, cổ họng khô khốc, lòng bàn tay đổ mồ hôi, ngón tay cũng đã run lên.

Thẩm Ám cúi đầu dựa người tới gần, cắn một miếng nữa lên chiếc bánh trung thu cô đang cầm.

Các khớp ngón tay cô cứng đờ, hơi buông lỏng chiếc bánh trung thu ra, thì thấy anh cắn bánh trung thu quay lại chỗ cũ ngồi.

Lông mày hơi nhướng lên, khóe môi khẽ nhếch, miệng còn mơ hồ nói, “Vậy anh ăn.


Bạch Lê xoa xoa ngón trỏ, lúc Thẩm Ám ngậm bánh trung thu đi, hơi thở nóng bỏng kề sát ngón tay cô, đến bây giờ, toàn bộ bàn tay vẫn còn tê dại.

Đầu óc cô rối loạn vô cùng, không dám nhìn anh, chỉ dám nhìn chằm chằm cây cỏ xung quanh.

“Đi dạo chứ?” Thẩm Ám ăn xong, cho bánh trung thu vào túi, một tay khoác vai cô, một cái tay khác thì giơ lên trước mặt cô.

Cánh tay Bạch Lê lại trở nên tê mỏi, cô cúi đầu, quay mặt đi, bởi vì hơi khẩn trương, cho nên không giấu nổi sự run rẩy trong giọng nói, “Thẩm, bác sĩ Thẩm, chúng ta… Không thích hợp.


“Chỗ nào không thích hợp?” Người anh quá cao, khi nhìn xuống rất giống ánh mắt của bề trên, anh đặt túi lên ghế đá, ngồi xổm xuống dưới đất, ngẩng mặt lên nhìn cô.

Ánh nắng vàng nhẹ nhàng xuyên qua kẽ lá hắt lên mặt anh, để lại một vệt sáng trong trẻo, chiếu vào yết hầu đang nhô lên của anh, khi anh nói chuyện, cái khối kia cũng nhấp nhô chuyển động theo.

“Em chê anh già sao?”
Bạch Lê hoảng hốt, lập tức lắc đầu, “Không, không phải, em… Là em, em…”
“Nếu đã không chê, cũng không chán ghét.

” Anh đứng dậy tiến lại gần, cho tới khi dừng lại ở một vị trí thích hợp, anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn kia, trầm giọng hỏi, “Vậy chính là thích anh?”
Gương mặt Bạch Lê đột nhiên đỏ lên, cô lắc đầu, “Không có, không phải…”

Ngón cái Thẩm Ám đè lên đôi môi mềm mại.

Bạch Lê như bị đông cứng, không hề nhúc nhích, chỉ có chân tay hơi run rẩy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận