Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chúng tôi đi bộ đến trường, câu chuyện giữa hai đứa dần trở nên tự nhiên hơn. Cô ấy kể cho tôi nghe về mấy câu lạc bộ mà cô ấy định tham gia, chủ yếu là các câu lạc bộ thể thao như boxing và đấu kiếm. Tôi thì kể về dự định tìm một công việc làm thêm liên quan đến ngành kinh tế của mình. Cứ thế, quãng đường đến trường dường như ngắn lại.

Khi cánh cổng trường đại học nguy nga hiện ra trước mắt, dòng người cũng trở nên đông đúc hơn. An bắt đầu tỏ ra không tự nhiên. Cô ấy liếc ngang liếc dọc, và cuối cùng, khi một nhóm nữ sinh đi qua và nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò, cô ấy nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay tôi.

Lòng tôi có chút hụt hẫng, nhưng tôi hiểu. Mối quan hệ của chúng tôi vẫn còn quá mới mẻ và mong manh để có thể công khai trước bàn dân thiên hạ, đặc biệt là với một người luôn dựng lên một lớp vỏ bọc cứng rắn như cô ấy.

“Xin lỗi…” cô ấy thì thầm, không dám nhìn tôi.

“Không sao,” tôi mỉm cười trấn an. “Giai đoạn thử việc mà, tôi hiểu.”

Cô ấy liếc tôi một cái, trong ánh mắt có sự biết ơn. Chúng tôi hòa vào dòng sinh viên, giữ một khoảng cách vừa phải, giống như hai người bạn cùng phòng bình thường. Nhưng tôi biết, có một sợi dây vô hình nào đó đã được nối liền giữa hai chúng tôi.

Lớp học kinh tế vĩ mô diễn ra trong một giảng đường lớn, có sức chứa hàng trăm sinh viên. Chúng tôi tìm được hai chỗ ngồi cạnh nhau ở dãy giữa. Không khí học thuật nghiêm túc bao trùm lấy không gian, khác hẳn với bầu không khí riêng tư trong căn hộ 301. An nhanh chóng nhập tâm vào bài giảng. Cô ấy lấy vở ra, chăm chú ghi chép, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ về những công thức và biểu đồ phức tạp mà giáo sư trình bày trên bảng.

Tôi ngồi bên cạnh, nhưng tâm trí lại không thể nào tập trung hoàn toàn vào bài học được. Mùi hương dầu gội thoang thoảng từ mái tóc bạch kim của cô ấy cứ luẩn quẩn quanh mũi tôi. Tôi liếc sang nhìn cô ấy. Dáng vẻ nghiêm túc này của cô ấy thật sự rất thu hút. Một Á khoa không chỉ có thân hình bốc lửa và tính cách phóng túng, mà còn có cả một bộ não thông minh. Con người cô ấy thật sự có quá nhiều mặt, giống như một cuốn sách hay mà tôi đọc mãi không hết.

Và thằng ngốc này lại muốn trở thành người duy nhất có thể đọc hết cuốn sách đó.

Bên dưới gầm bàn, tôi rón rén đưa tay mình sang, nhẹ nhàng đặt lên đùi cô ấy.

An giật mình, cả người cứng đờ lại. Cô ấy quay phắt sang nhìn tôi, đôi mắt mở to, vừa có sự ngạc nhiên vừa có ý cảnh cáo. Cô ấy khẽ lắc đầu, dùng khẩu hình miệng nói: “Đừng quậy.”

Tôi nhếch mép cười, không những không rút tay về mà còn bắt đầu di chuyển những ngón tay của mình. Tôi lướt nhẹ trên làn da mịn màng của cô ấy, ngay phía trên đầu gối, nơi mép váy đồng phục vừa kết thúc. Lớp vải váy ngắn không thể che hết được cặp đùi săn chắc của cô ấy, và sự tiếp xúc da thịt trực tiếp này khiến cả hai chúng tôi đều khẽ rùng mình.

An cắn chặt môi, cố gắng tập trung vào bài giảng nhưng tôi biết cô ấy đã hoàn toàn bị phân tâm. Hơi thở của cô ấy trở nên gấp gáp hơn một chút. Tôi liếc xuống, thấy hai đầu gối của cô ấy đang khép chặt lại, như một phản xạ tự vệ vô thức.

Trò mèo vờn chuột này thật sự quá kích thích. Tôi tiếp tục màn trêu chọc của mình, ngón tay trỏ từ từ lần mò lên cao hơn, tiến sâu hơn vào phía trong đùi. An khẽ hít vào một hơi, tay cầm bút của cô ấy run lên, vẽ một vệt dài trên trang vở. Cô ấy trừng mắt nhìn tôi, một cái nhìn vừa giận dỗi vừa bất lực.

Tôi biết mình không nên đi quá xa ở một nơi công cộng như thế này. Nhưng cái ý nghĩ chọc cho con yêu nữ này phải bộc lộ dáng vẻ bối rối thật sự quá hấp dẫn. Tay tôi dừng lại ở đùi trong của cô ấy, chỉ nhẹ nhàng xoa nắn ở đó. Mỗi lần tôi miết nhẹ, cơ thể cô ấy lại khẽ run lên.

Bất chợt, cô ấy hành động.

Bàn tay còn lại của cô ấy, bàn tay không cầm bút, cũng luồn xuống dưới gầm bàn. Nhanh như cắt, cô ấy tóm lấy “chỗ đó” của tôi qua lớp quần tây đồng phục.

“Grừ!” Lần này đến lượt tôi là người giật bắn mình. Thằng em tôi đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, bị tấn công bất ngờ liền giật nảy lên một cái.

An nhếch mép cười đắc thắng, một nụ cười của yêu nữ. Cô ấy không bóp mạnh, chỉ dùng những ngón tay thon dài của mình bao trọn lấy nó rồi khẽ vuốt ve. Chết tiệt. Chỉ một hành động đơn giản như vậy cũng đủ khiến con quái vật của tôi gầm thét đòi tỉnh giấc.

“Xem ai quậy hơn ai,” cô ấy thì thầm, đủ nhỏ để chỉ mình tôi nghe thấy.

Tôi nuốt nước bọt. Gậy ông đập lưng ông rồi. Tôi vội vàng rút tay mình về, nhưng cô ấy lại không buông tha cho tôi. Bàn tay cô ấy vẫn đặt ở đó, chầm chậm mơn trớn, khiến thằng em tôi ngày một căng cứng, đội cả lớp quần tây lên như muốn biểu tình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận