Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hóa ra Chi Chi vẫn luôn ngoan ngoãn, không cùng tên đàn ông đó làm tình.

Nhìn Diệp Chi chảy máu, đôi mắt Diệp Nam Phong đều đỏ bừng.

Lần đầu tiên của em gái, không có đau đớn cũng không có vui vẻ gì, còn ngơ ngác đáp lại anh: “Thoải mái lắm. Cảm ơn anh hai đã vất vả.”

Chỉ đến vài ngày trước, lúc anh đang liếm láp chân cho cô, thế nhưng lại phát hiện cô chảy rất nhiều nước, thân thể cũng đang run rẩy, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ không kiềm được, hiển nhiên là cô đã có cảm giác.

Vậy mà cô lại nói không có.

Diệp Nam Phong vì muốn xác nhận xem em gái có thật sự uống thuốc hay không, anh đã dùng tay sờ, dùng lưỡi liếm, cô vẫn như cũ không dám mở miệng. Lúc cao trào phun nước, miệng thì thở dốc, vẫn cố chấp giả vờ không thấy không có cảm giác.

Diệp Nam Phong nhịn xuống xúc động muốn xóa bỏ Hạ Thư Niên, tắt di động, sờ lên mí mắt cô: “Đôi mắt này, quả nhiên vẫn không nhìn thấy thì tốt hơn.”

Lúc Diệp Chi tỉnh lại đã là buổi tối, trước mắt tối đen, cô chạm vào công tắc bên cạnh bật đèn lên nhưng vẫn không thấy gì cả.

Cô hoảng sợ bò xuống giường, nhưng hai chân lại không còn chút sức lực nào, vừa đến mép giường đã ngã xuống đất. Cô thử chạm tay vào chân, xúc giác trở nên yếu ớt, phải đè mạnh mới có thể cảm nhận được, đừng nói đến việc đứng bằng hai chân.

Niềm hy vọng còn sót lại đã hoàn toàn tan biến, Diệp Chi hoảng loạn chống mép giường đứng dậy, lại tiếp tục té ngã, đứng lên ngã xuống mấy lần như vậy vẫn không chịu bỏ cuộc, cuối cùng động tĩnh này đã kéo Diệp Nam Phong đến.

“Làm sao vậy?”

Nhìn thấy Diệp Chi ngồi dưới đất, anh chạy nhanh tới nắm lấy bàn tay đang vẫy lung tung trong không khí của cô.

Đôi mắt cô tối đen, hốt hoảng nói: “Anh hai, cúp điện à? Có phải cúp điện không? Tại sao đôi mắt em lại không nhìn thấy một chút ánh sáng nào?”

“Đừng sợ, đừng sợ, đây là tình trạng bình thường….”

Diệp Chi giống như rơi vào ác mộng, khóc lóc kể lể với anh: “Em không nhìn thấy nữa, chân cũng không còn cảm giác…. hu hu…. có phải em sẽ mãi như vậy không?”

“Sẽ ổn thôi, Chi Chi sẽ không sao đâu.” Diệp Nam Phong ôm lấy cô, vuốt lưng cô trấn an: “Trong quá trình điều trị sẽ có lúc tốt lúc không, đây là tình trạng bình thường. Trước đó em đã nhìn thấy ánh sáng, ngày hôm qua trị liệu còn cảm nhận được đau đớn ở bên dưới, chứng tỏ mọi chuyện đang chuyển biến tốt hơn.”

Anh nói những lời an ủi, nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười nhàn nhạt.

Suy cho cùng thì em gái vẫn rất tin tưởng vào mình.

Diệp Chi tựa vào vai Diệp Nam Phong, nức nở: “Thật à?”

“Đúng vậy, anh hai là bác sĩ, sẽ không lừa em.”

Diệp Nam Phong an ủi Diệp Chi một hồi lâu, mới đưa cảm xúc cô bình tĩnh lại, anh lau nước mắt cho cô, dùng giọng dịu dàng nói: “Đến bệnh viện đi, anh hai sẽ tiếp tục giúp em.”

Ngồi trên xe anh trai, thân thể cô run rẩy cả chặng đường, cô đã trải qua thống khổ vì bị mù và mất đi cảm giác hai chân, nhưng rồi mọi chuyện dần dần tốt lên, và rồi đột nhiên chuyển biến xấu, giáng cho cô một đả kích lớn hơn.

Lại lần nữa nằm trên giường bệnh điều trị, hiện giờ cô không nhìn thấy nên chỉ có thể nghe theo chỉ bảo của anh trai nằm im trên giường. Diệp Chi không biết người trước mặt đang làm gì, chỉ cảm nhận được là anh đang di chuyển trên chân cô: “Em có cảm giác được gì không?”

Diệp Chi lắc đầu: “Anh mạnh hơn một chút.”

“Mạnh hơn nữa sẽ làm chân em bầm tím mất.” Diệp Nam Phong trượt tay từ giữa hai chân lên bụng dưới của cô, làm bụng nhỏ co rút lại: “Hôm qua anh hai cắm ngón tay vào là lúc Chi Chi thoải mái nhất, nhưng hôm nay em lại không ướt, cho nên anh không vào được. Để anh đi lấy gel bôi trơn.”

“Không được!” Diệp Chi vừa nghe đến cắm vào liền choáng váng, nghĩ đến đống lý thuyết hôm qua của anh trai, cô mở miệng nói bằng giọng mũi vừa mới khóc xong: “Anh hai, dùng châm cứu đi.”

Cho dù có đau, cô cũng muốn cảm nhận một lần nữa, cảm giác hai chân tàn tật quá thống khổ, cô không còn phân tích được liệu đống lý thuyết của anh trai có đúng hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận