Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đang nói về chuyện gì đấy?”

Một giọng nói quen thuộc từ sau lưng truyền đến, Tiểu Tiền giật mình một cái, vô cùng chột dạ mà cầm lấy rổ rau trước mặt, giật luôn rổ rau trong tay Phương Uyển, hô lớn: “Tôi ra ngoài sân làm việc tiếp đây ạ!” Rồi nhanh chóng bỏ chạy mất dạng.

Phương Uyển cúi đầu nhìn xuống bàn tay trống không của mình, khi ngẩng đầu lên thì cái tạp dề cột quanh eo cô đã bị ba chồng cởi ra rồi buộc trên người y rồi.

Vừa buộc, y vừa nói: “Chờ thêm hai ngày nữa, đến Trung thu được nghỉ phép, tôi sẽ đưa em về nhà cũ một chuyến.”

Đến đây lâu như vậy, trừ lần đi bệnh viện kiểm tra trước đó, Phương Uyển chưa từng rời khỏi đây. Lục Hoài Châu sợ cô thường xuyên ở nhà một mình sẽ cảm thấy buồn chán.

“Vâng, ba, cái đó…” Phương Uyển muốn hỏi y về Thẩm Ngọc. Tuy rằng cô không thích người này, nhưng nghe Tiểu Tiền kể lại chuyện lúc sáng chị ta đã tuyệt vọng như thế nào, nói hết chuyện mình bị chồng bạo lực gia đình ra sao, Phương Uyển đột nhiên lại muốn biết tình hình của chị ta như thế nào rồi.

Lục Hoài Châu biết cô đang nghĩ gì: “Là anh trai cô ta tới. Anh ta nghe tin tức về thiên tai bên này trên đài phát thanh, sau khi liên hệ với công xã để đăng ký thông tin người mất tích thì tim được đến đây.”

“Còn chồng chị ta thì sao?”

Người đàn ông lắc đầu, choàng tay qua vai cô, nhẹ nhàng đẩy cô ra khỏi phòng bếp: “Anh trai của cô ta sẽ tự biết xử lý như thế nào. Chỗ này khói dầu nhiều lắm, em ra ngoài đợi cơm tối đi.”

*

Trung thu là ngày đoàn viên, đây là Tết Trung thu đầu tiên từ ngày Phương Uyển đến sống với ba chồng mình, cũng là Tết Trung thu đầu tiên của sinh linh bé nhỏ trong bụng cô. Thế nên, cái Tết Trung thu này có một ý nghĩa rất khác đối với cô.

Đối với Lục Hoài Châu cũng vậy.

Vốn dĩ Lục Hoài Châu đã định là Tết Trung thu này đi chung với gia đình chính ủy để về nhà cũ. Hai nhà bọn họ sẽ cùng ngồi một xe, nhưng không ngờ trước khi khởi hành thì trên xe lại có thêm hai người nữa.

Thế là, hai ghế sau vốn rộng rãi, giờ lại chỉ có thể chen chúc nhét vào. Lục Hoài Châu sợ Phương Uyển không thoải mái nên muốn dùng tay che bụng cô, nhưng Phương Uyển lại âm thầm nhéo y một cái, ý bảo y đừng có làm những chuyện không cần thiết.

Đoạn đường hơn 80 cây số, nói xa cũng không xa, nhưng mặt đường lại không tốt, xe chạy đến là xóc nảy, những người ngồi hàng ghế sau rung lắc dữ dội.

Phương Uyển bị chiếc xe xóc nảy lắc lư làm cho đầu óc choáng váng. Lại thêm một pha xóc nảy, do không ngồi vững nên mông cô hơi nhổm lên một chút, khi ngồi xuống lại thì đã thành ra ngồi một nửa trên đùi của ba chồng rồi.

Cũng may vạt váy cô mặc tương đối rộng, che khuất nửa thân dưới của hai người nên cũng không có ai phát hiện ra. Khi cô đang định nhích người điều chỉnh lại tư thế ngồi một chút thì một bàn tay từ dưới váy túm lấy hông cô, bên tai truyền đến một giọng nói mà chỉ có mỗi mình cô nghe được: “Đừng nhúc nhích, cứ ngồi như vậy đi đã.”

Được người đó cố định lại thân thể như vậy, quả thực là thoải mái hơn nhiều so với khi cô ngồi lắc lư trên ghế xe nhiều. Lúc này, cô đã qua giai đoạn ốm nghén của tam tháng đầu thai kỳ rồi, nhưng cứ xóc nảy một thời gian dài như vậy vẫn khiến cô không thoải mái, thế là cô trộm dồn sức nặng cơ thể tựa lên người ba chồng, để rồi vô thức mà ngủ thiếp đi.

“Lão Lục, đã đi bệnh viện kiểm tra chưa, là trai hay gái?” Người ngồi bên cạnh Lục Hoài Châu khịt mũi, hỏi về cái thai trong bụng Phương Uyển.

“Trai hay gái tôi đều thích cả, kiểm tra làm gì.”

Phương Uyển bị tiếng trò chuyện của bọn họ đánh thức, nghe thấy bọn họ đang nói về mình, cô không dám mở mắt mà chỉ có thể tiếp tục nhắm mắt giả bộ ngủ.

Nhưng bàn tay vốn đang đặt ở bên hông quần của cô không biết từ lúc nào đã dời đến giữa hai chân cô, từng chút một mà vuốt ve phần thịt mềm mại ở bên trong đùi cô.

Khi thân thể của người trong lòng y trở nên cứng ngắc, Lục Hoài Châu biết cô hẳn là đã tỉnh rồi, hàng mi run run như tố cáo hết hành vi giả vờ ngủ của cô.

Y buông tha cho cái nơi có xúc giác trơn nhẵn đã hơi nóng lên vì sự đụng chạm của y, sau đó dùng ngón tay chạm nhẹ vào ngọn đồi hơi nhô lên được bọc trong lớp quần lót của cô. Lục Hoài Châu cũng chẳng hề ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt trắng nõn của cô dần dần ửng hồng lên.

Phương Uyển vốn chỉ muốn đợi một chút, chờ y rút tay ra. Nhưng cô nào ngờ y càng ngày càng làm tới, nơi giữa hai chân cô cũng không chịu thua kém mà trở nên ướt át, dính dớp vô cùng.

Sự thay đổi này của cô không khó để người đàn ông nhận thấy. Nhiệt độ cơ thể, sự chấn động của lồng ngực khi nói chuyện được truyền đến xuyên qua lớp quần áo, thân thể hai người tựa như chồng khít lên nhau, áp chặt vào nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận