Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở đây sóng dập dềnh rất nhẹ, mỗi một cơn sóng đến Nghiêu Thần sẽ bế cô nhảy qua nó.

Mỗi lần như vậy Tô Từ đều hét lên thật to, trên mặt đều là nước, không biết là nước biển hay là nước mắt.

“Đủ rồi, vào trong đi… hu… hu…”

Cô sợ hãi đến mức bật khóc, cả người nổi lềnh bềnh khiến Tô Từ càng thêm hoảng sợ.

Nghiêu Thần thở dài, đành phải ôm cô đi vào trong.

“Năm nào cũng tắm biển, tại sao vẫn chưa quen chứ?”

Tô Từ dựa đầu lên cổ hắn, hai mắt nhắm chặt, không dám nhìn mặt biển mênh mông ở ngoài xa.

Nghiêu Thần bế Tô Từ đi vào bờ một khoảng thì lại bẻ ngang. Mực nước chạm đến hông cô, lúc này Tô Từ mới cử động đòi xuống.

“Thả em xuống đi.”

Nhưng Nghiêu Thần không đồng ý, hắn cứ bế cô tiến về phía trước, hai tay bợ lấy mông Tô Từ ngăn không cho cô giãy dụa.

Hai chân hắn đi thẳng về nơi có những mỏm đá thật to ở trên bờ.

Nó cách rất xa nơi bọn họ vừa tắm, rất sơ xác bởi vì ít người đi tới.

Một mỏm đá cao gấp mấy lần con người, giống như những viên sỏi khổng lồ, mỗi khi sóng đánh vào đều sẽ bùng lên thành những bọt trắng.

Nghiêu Thần đi vòng ra sau mỏm đá rồi đặt Tô Từ ngồi lên đó.

Cô nhìn xung quanh thì phát hiện khu vực này hoàn toàn không có ai.

Bởi vì mọi người đều tập trung ở bãi biển chính để vui chơi.

Tô Từ bắt đầu cảm thấy không ổn, đến khi nhìn thấy Nghiêu Thần đưa tay xuống quần kéo khóa quần xuống thì cô mới biết hắn định làm gì.

Tô Từ lập tức bật người dậy và nói: “Thần không được, anh không thể làm ở đây được đâu.”

Nhưng cô vừa mới cử động thì lập tức bị Nghiêu Thần dùng tay đè lại.

Tấm lưng của Tô Từ áp xuống mặt đá ấm áp do bị ánh mặt trời chiếu vào.

Cô hoảng loạn dùng tay đẩy hắn ra, không ngừng năn nỉ hắn: “Nghiêu Thần đừng làm ở đây mà, em xin anh đó.”

“Không thể làm ở đây được đâu, em không thoải mái… em không muốn.”

Nhưng hắn vẫn không nghe những lời cô nói, kéo khóa quần xuống và lấy thứ đang ngẩng đầu ở bên trong ra ngoài.

Hốc mắt Tô Từ nhanh chóng đỏ lên, rồi chậm rãi rơi xuống từng giọt.

Cả người bị chàng trai dùng sức đè trên mỏm đá, Nghiêu Thần tiến tới, hai tay giữ chặt lấy hai đùi Tô Từ, ngón tay chỉ cần luồng vào mép quần lót rồi kéo sang bên háng.

Lập tức tiểu huyệt liền lộ ra bên ngoài.

“Hu… hu.”

Tô Từ khóc lên, hai mắt hoảng loạn nhìn xung quanh, sợ sẽ bắt gặp phải ánh mắt của một ai đó.

Nghiêu Thần cúi đầu điều khiển quy đầu cọ xát lên xuống với miệng huyệt, còn nói: “Nếu Từ Từ cứ khóc như vậy thì sẽ có người nghe thấy.”

Tô Từ hoảng loạn liền lấy tay che miệng lại, bên dưới bị hắn cọ đến tiết ra nước, hơi co giật. Nghiêu Thần bật cười, sau khi cọ hơn mười lần thì nửa thân dưới bắt đầu tiến về phía trước, dương vật vượt qua cửa huyệt, đâm vào bên trong đường hầm.

“Ưm…”

Tiếng rên rỉ từ trong cổ họng truyền ra, hoa huyệt co giật vài cái để giảm đi cơn đau.

Nước mắt Tô Từ trào xuống thành hai hàng, cô thả tay ra khỏi miệng, nói với Nghiêu Thần: “Chỉ một lần thôi được không?”

Nghiêu Thần liền đáp: “Được.” Sau đó dương vật bắt đầu di chuyển.

Tô Từ cắn răng chịu đựng.

Chỉ một lần thôi thì hắn sẽ dừng lại.

Những âm thanh bạch bạch phát ra từ nơi giao hợp đều bị tiếng sóng biển áp đi mất.

Hai chân Tô Từ quấn quanh eo Nghiêu Thần, bàn chân trắng nõn đang chuyển động ở sau lưng hắn.

Dương vật màu hồng nhạt của chàng trai đang ra vào bên trong tiểu huyệt đỏ hồng của cô gái.

Kích thước của cả người vừa vặn nhau, không khiến cho Tô Từ quá mức đau đớn.

Cô dùng răng cắn lấy môi, nhẫn nhịn cảm giác kỳ lạ dưới thân.

Gương mặt bị ánh mặt trời khiến cho ửng hồng, đường hầm bên trong đã có phản ứng, dâm thủy chảy ra liên tục khiến cho dương vật của Nghiêu Thần di chuyển dễ dàng hơn.

Hắn giơ tay luồng vào trong áo ngực xoa lấy bộ ngực mềm mại của cô, nói: “Từ Từ đang sướng phải không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận