Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Nỗi Sợ Hãi Ngây Ngô Và Bông Hồng Của Em Trai
Trở về từ bệnh viện, không khí trong xe có chút trầm lắng. Cố Minh Mặc ngồi im thin thít, mặt mày ủ rũ, đôi tay xoắn chặt vào tai con thỏ bông. Cố Minh Hạo ngồi ghế trước cũng quay xuống nhìn chị gái với ánh mắt đầy lo âu, thỉnh thoảng lại thở dài sườn sượt như ông cụ non.
Về đến nhà, trong bữa cơm tối, hai đứa nhỏ cứ nhìn chằm chằm vào bụng Cố Minh Mộng, rồi lại nhìn nhau, mắt rưng rưng.
“Hai đứa làm sao thế? Cơm không ăn cứ ngồi đó làm gì?” Mẹ Cố gắp một cái đùi gà to vào bát Cố Minh Mộng, ngạc nhiên hỏi.
Cố Minh Hạo buông đũa, òa khóc nức nở: “Mẹ ơi! Con của chị… huhu… nó không có chân tay! Sau này nó sẽ thành quái vật lăn lóc sao? Hu hu, cháu tôi khổ quá mà!”
Cố Minh Mặc cũng mếu máo theo: “Bác sĩ chỉ vào cái hạt đậu đó… con không thấy tay đâu, cũng không thấy chân đâu cả… huhu… em bé cụt tay chân rồi…”
Cả nhà ngớ người ra một lúc, rồi Cố Minh Mộng là người phản ứng đầu tiên. Cô phì cười, tiếng cười giòn tan phá vỡ bầu không khí bi thương giả tạo do trí tưởng tượng phong phú của hai đứa em tạo ra. Cô cười đến chảy nước mắt, ôm bụng cười ngặt nghẽo, khuôn mặt đỏ bừng lên vì buồn cười.
“Đồ ngốc này! Ha ha ha! Ai bảo hai đứa là em bé không có chân tay?” Cô vừa cười vừa lau nước mắt cho Cố Minh Mặc. “Em bé còn nhỏ xíu, mới bằng hạt đậu phộng thôi, tay chân chưa mọc ra. Đợi vài tháng nữa nó lớn lên, tay chân sẽ mọc ra đầy đủ, hiểu chưa?”
“Thật… thật hả chị?” Cố Minh Hạo ngừng khóc, sụt sịt mũi hỏi lại. “Mọc ra từ trong bụng chị á? Giống như trồng cây hả?”
“Đúng rồi, giống như hạt mầm ấy.” Cố Minh Mộng dịu dàng giải thích, ánh mắt ánh lên vẻ dịu dàng của tình mẫu tử mà chính cô cũng không nhận ra.
Được giải tỏa nỗi lo, hai đứa nhỏ lập tức vui vẻ trở lại, ăn uống nhiệt tình.
Ngày hôm sau, tan học về, Cố Minh Hạo lại chạy biến lên lầu, rồi chạy xuống với vẻ mặt bí hiểm, hai tay giấu sau lưng. Cậu bé đứng trước mặt Cố Minh Mộng, hắng giọng lấy lại vẻ nghiêm túc: “Chị Hai, nhắm mắt lại đi.”
Cố Minh Mộng buồn cười làm theo. “Rồi, mở ra!”
Trước mắt cô là một bông hồng đỏ thắm, rực rỡ và kiêu sa. Những chiếc gai nhọn đã được tỉ mỉ bẻ đi, để lại phần thân trơn láng, vết bẻ còn mới nguyên, dính chút nhựa cây.
“Tặng chị đấy.” Cố Minh Hạo gãi đầu, mặt đỏ lựng. “Em thấy người ta bảo phụ nữ có thai hay buồn, tặng hoa sẽ vui hơn. Em… em hết tiền mua cả bó rồi, chỉ mua được một bông thôi. Đây là bông đẹp nhất tiệm đấy!”
Cố Minh Mộng cầm bông hoa, hít hà mùi hương thơm ngát, sống mũi cay cay. Thằng em trai nghịch ngợm, hay cãi nhau với cô ngày nào giờ đã biết quan tâm, yêu thương cô đến thế này.
“Cảm ơn em, Hạo Hạo.” Cô ôm chầm lấy em trai, hôn lên má cậu một cái rõ kêu. “Đây là bông hoa đẹp nhất chị từng nhận được.”
Cố Minh Mặc đứng bên cạnh thấy thế cũng sà vào lòng chị làm nũng: “Em cũng yêu chị! Em sẽ hát cho em bé nghe mỗi ngày!”
Ba tháng, bốn tháng, rồi năm tháng trôi qua. Bụng Cố Minh Mộng lớn lên từng ngày như thổi bóng. Cô cảm nhận được những cử động đầu tiên của thai nhi. Ban đầu chỉ là những cái búng nhẹ như cánh bướm đập, rồi dần dần mạnh mẽ hơn như những cú đấm, cú đá của một vận động viên nhí.
Mỗi tối, Cố Minh Hạo và Cố Minh Mặc đều tranh nhau áp tai vào bụng chị để nghe ngóng.
“A! Nó đạp em! Nó đạp vào má em này!” Cố Minh Hạo hét lên phấn khích. “Thằng nhóc này khỏe gớm, chắc chắn sau này sẽ đá bóng giỏi như Messi!”
“Em nghe thấy tiếng nước ục ục!” Cố Minh Mặc thì thầm. “Em bé đang bơi hả chị?”
Căn nhà tràn ngập tiếng cười nói và sự mong chờ. Dù bên ngoài xã hội có đàm tiếu thế nào, thì trong căn biệt thự này, đứa trẻ chưa chào đời đã được bao bọc bởi tình yêu thương vô bờ bến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận