Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban Ấu An không nghĩ tới anh nhớ rõ như vậy, hơi hơi hé miệng nhưng không phản bác lại được gì.

“Làm vừa lòng em thật khó, An An.” Lý Mông thở dài, “Đặc biệt là ở cùng với em, từ lúc bắt đầu anh đã biết mình sẽ có chút khó khăn. Ở trong mắt em có phải anh rất kém cỏi có phải không?.”

“Lý Mông, anh đừng nghĩ như vậy.” Ban Ấu An vội vàng nói, “Không cần phải hạ thấp bản thân như vậy, anh rất tốt, thật đó.”

“Anh thích nghe em kêu tên của anh, cho nên mới ôm em từ phía sau.” Lý Mông nói tiếp, “Không phải vì Thi Thải.”

“Anh cũng rất sợ, An An, anh sợ một ngày nào đó em sẽ chạy mất nên anh đã nghĩ chỉ cần có con thì em sẽ không rời bỏ anh.” Lý Mông thở dài, “Anh thật ích kỷ, em…em vẫn luôn uống thuốc tránh thai có phải không?”

Cả người Ban Ấu An cứng đờ.

“Anh biết em có uống nhưng anh làm bộ như không biết. Anh nghĩ vậy thì có làm sao chứ? Anh nhất định sẽ làm cho em mang thai.” Lý Mông nhìn về phía trần nhà, “Em xem, anh thật hư.”

“Lúc trước anh đồng ý với em sẽ hảo tụ hảo tán. Nhưng anh đã sớm đổi ý rồi An An.” Lý Mông thấp giọng nói, “Càng ở bên cạnh em thì anh càng yêu em. Anh nghĩ, nếu em muốn chia tay thì anh sẽ nháo đến mất mặt luôn để giữ em ở lại.”

“Những người trước kia chia tay thì chia tay nhưng mà An An, anh không muốn buông tay em ra.”

“Chỉ có em, ở bên em anh mới mặt dày như vậy.”

Anh nói xong cảm thấy được mu bàn tay chợt lạnh, quay đầu lại nhìn mới phát hiện hốc mắt Ban Ấu An sớm đã đỏ lên và đang im lặng chảy nước mắt, cô có lẽ lâu rồi không khóc nên nước mắt đã chảy rất nhiều.

Lý Mông ở bên cô ba năm anh chưa từng thấy cô khóc nhiều như vậy.

“Thực xin lỗi, Lý, Lý Mông.” Ban Ấu An khụt khịt không ngừng, “Nước mắt, nước mắt chính là, ô… Chính là tự chảy xuống.”

Cô cuống quít dùng tay lau đôi mắt, không nghĩ đối phương cho rằng cô dùng nước mắt để trốn tránh vấn đề.

Nước mắt càng lau càng nhiều.

Lý Mông kéo tay cô ra, cầm khăn giấy nhẹ nhàng giúp cô lau mặt rồi lau mũi cho cô.

Ban Ấu An được anh đối xử dịu dàng như vậy trong lòng càng thấy áy náy hơn.

“Đừng khóc, An An.” Lý Mông thấp giọng dỗ dành cô, “Anh cưỡng ép em quá phải không?”

Ban Ấu An hít hít mũi nói không nên lời, cô chỉ có thể lắc đầu.

Không phải lời Lý Mông nói làm cho cô khóc. Có quá nhiều áp lực lâu nay luôn giữ ở trong lòng, trái tim này không thể chống đỡ nổi nữa, nó đã tới cực điểm.

“Lý Mông…”

“An An.” Lý Mông ôm mặt cô, do dự nói: “Anh có thể hôn em không?”

Ban Ấu An thút thít khóc thật sự rất đáng thương, Lý Mông hận không thể đem cô giấu đi, không cho kẻ nào nhìn thấy cô.

Cô khổ sở như vậy Lý Mông bỗng nhiên cảm thấy tình cảnh này thật sự không xong rồi.

“Em…” Ban Ấu An nước mắt lưng tròng mà nhìn anh, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.

Lý Mông nghiêng người về trước hôn lên môi Ban Ấu An.

Cảm xúc khi hôn môi với anh Ban Ấu An rất thích.

Ban Ấu An chủ động vươn đầu lưỡi liếm môi đối phương, cùng Lý Mông triền miên hôn nhau.

Bọn họ hôn kịch liệt cứ như đây là nụ hôn cuối cùng.

Một tháng này Lý Mông nhớ Ban Ấu An đến phát điên, cô chủ động một một phần thì anh chủ động tới mười phần.

Ban Ấu An bị anh hôn đến thở không nổi, nắm chặt ống tay áo anh không buông ra.

Một tháng này không ngửi được hơi thở của anh, bây giờ Ban Ấu An ngửi được phía dưới liền ướt.

Nụ hôn kết thúc, Ban Ấu An bị Lý Mông đè ở trên sô pha.

“Có thể chứ?” Tay anh đặt ở nút áo cô.

Ban Ấu An gật đầu, chủ động xốc quần áo lên lộ ra nịt ngực bên trong.

Anh dừng một chút sờ lên nịt ngực, cách nịt ngực sờ cô.

“Sao lại không mặc áo lót?”

Ban Ấu An nói: “Anh… Không phải không thích sao…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận