Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay sau đó có tiếng nước chảy trong bếp, tiếng bật bếp ga, rồi lại bật máy hút mùi, một ít mùi thơm bay ra khỏi bếp chạy ra chui vào mũi Tạ Linh Lăng… Căn phòng ngay lập tức tràn ngập khói.

Cũng không phải Tạ Linh Lăng không biết nấu cơm, chẳng qua đại đa số thời gian cô đều ở một mình, thật sự giày vò.

Bên ngoài vẫn còn trời mưa, nhưng bên trong căn phòng đèn vẫn bật sáng. Luồn không khí lạnh bị ngăn cách ở bên ngoài, Tạ Linh Lăng nhìn bóng dáng bận rộn của Vu Triều, cũng cảm thấy rất ấm áp. Cô biết rõ phương thức ở chung của bạn giường không phải như vậy, nhưng một góc nào đó trong nội tâm lại nhiều lần dung túng cho Vu Triều vượt qua ranh giới này.

Không lâu sau, Vu Triều bưng một tô mì ra, không để Tạ Linh Lăng nhúc nhích mà trực tiếp đưa tới cho cô.

Tạ Linh Lăng nhìn bát mì trên bàn trà, có chút ngoài ý muốn: “Là mì xào à?”

Cô đặc biệt thích mì xào.

“Ừm.” Vu Triều gật đầu, “Có muốn thêm chút dấm không?”

“Muốn.” Khẩu vị của Tạ Linh Lăng trong nháy mắt bị nâng lên, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, ngón trỏ đại động.

Thấy Tạ Linh Lăng bắt đầu ăn mì, Vu Triều nói: “Tôi xuống lầu mua chút thuốc cảm, lát nữa sẽ lên.”

“Không cần phiền phức như vậy.”

“Là rất phiền phức, nhưng tôi cũng không tiện xuống tay với một bệnh nhân.” Vu Triều hiếm khi cười đến mức có chút cà lơ phất phơ “Cho nên em phải nhanh chóng khỏe lại đi.”

Tạ Linh Lăng không nói gì lườm Vu Triều một cái.

Cô vẫn cho rằng anh chỉ là một con chú cún con ngoan ngoãn, sự thật anh đúng là một con sói hoang dại có chút ngang ngược.

Vu Triều ở trước mặt cô dường như bắt đầu dần dần bộc lộ bản chất.

*

Đêm nay bởi vì Vu Triều xuất hiện, có vẻ gì đó khác biệt.

Tạ Linh Lăng ăn xong mì xào, Vu Triều cũng mang theo một túi thuốc cảm trở về. Lúc trở về anh còn thuận miệng nhắc tới với Tạ Linh Lăng: “Em nói hôm nay có phải bị đâm một lỗ thủng hay không?”

“Cái gì?”

Vu Triều nói: “Trời đã mưa cả ngày rồi, không biết bao giờ kết thúc.”

Tạ Linh Lăng nghe vậy không nhịn được cười, cảm thấy hình dung này của anh còn rất thú vị.

Vu Triều nhanh chóng ăn xong bát mì của mình, lại vào phòng bếp rửa bát đũa, cuối cùng ước chừng cũng sắp đến giờ uống thuốc nên đưa cho Tạ Linh Lăng một viên cảm lạnh và một ít thuốc uống.

Tạ Linh Lăng thật sự có chút bài xích uống thuốc, vẻ mặt buồn bực, có chút trẻ con trốn tránh: “Lát nữa tôi lại uống sau, anh để xuống trước đi.”

Vu Triều cho Tạ Linh Lăng một chút thời gian, nhưng anh rất nhanh phát hiện cô cố ý né tránh, vì vậy anh bá đạo ngồi bên cạnh cô một phen vòng quanh bả vai cô, ép cô uống thuốc.

Anh nói với Tạ Linh Lăng: “Ngoan ngoãn uống thuốc, tôi đồng ý với em một yêu cầu.”

Tạ Linh Lăng hứng thú: “Yêu cầu gì cũng được sao?”

“Ừm, đều có thể.” Vu Triều đưa cốc đến bên môi Tạ Linh Lăng.

Tạ Linh Lăng suy nghĩ một chút: “Nhưng hình như tôi không có yêu cầu gì cả.”

Vu Triều bất đắc dĩ: “Tổ tông của tôi ơi, em luôn luôn có thời gian cầu xin tôi.”

Trong nháy mắt, Tạ Linh Lăng hoảng hốt chính mình giống như đang cùng Vu Triều yêu đương. Anh cưng chiều là thật, trong ánh mắt này, sự quan tâm đối đãi này không khác tình yêu cuồng nhiệt là mấy.

Tạ Linh Lăng chống đỡ không nổi, cô im lặng không nói gì nữa, ngoan ngoãn uống hết thuốc.

Vu Triều ở một bên cười vui vẻ, anh đưa tay sờ đầu Tạ Linh Lăng, đột nhiên bế cô lên.

Tạ Linh Lăng vô thức hoảng sợ dùng hai tay ôm lấy cổ của Vu Triều, hỏi anh: “Anh muốn làm gì?”

Vu Triều nói: “Tôi bế em lên giường nằm.”

Tạ Linh Lăng lẩm bẩm một tiếng: “Tôi đã nằm cả ngày rồi.”

“Không có biện pháp gì cả, ai bảo em là bệnh nhân chứ’’.

“Cảm cúm mà thôi, tính là bệnh gì vậy?”

Lúc Vu Triều đặt Tạ Linh Lăng lên giường, bỗng nhiên cúi người, tư thế gần như chiếm hữu chống lên trán cô: “Ý tứ của em, là ám chỉ cho tôi làm chuyện khác sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận