Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này bụng cô cũng kêu lên, cảm giác đói khát quen thuộc dâng lên, cô liền quên ý niệm tức giận vừa rồi.

Xoa nước mũi tung ta tung tăng đi qua , đi qua bên người hắn,vẻ mặt đầy thèm thuồng, nếu không phải do miệng nhỏ kịp thời nuốt nước miếng xuống thì giờ phút này nước miếng cũng đã chảy xuống rồi.

“Tôi cũng muốn ăn, tôi rất đói, có thể cho tôi một chút không?”

Hắn tiếp tục vùi đầu vô tâm lạnh mặt phớt lờ cô, còn cố ý phát ra âm thanh nhai nuốt câu dẫn người đang đói khát, tốc độ sói đói quét sạch thức ăn rất nhanh đã đem thức ăn kia giải quyết sạch sẽ, đứng dậy đem mâm ném vào bồn nước.

Rút ra một tờ khăn giấy lau miệng, liếc mắt nhìn thiếu nữ đang đứng ở nơi đó lẻ loi đáng thương .

Hắn nở nụ cười: “Không có phần của em.”

Tiêu Trúc Vũ không cam lòng cắn môi, nổi giận đô khởi mặt bánh bao, hút nước mũi, ủy khuất mười phần, lại cầm lòng không đậu nổi lên nước mắt rơi xuống .

Hắn làm cô đói bụng suốt một ngày, trong lúc nhìn hắn ăn hai bữa cơm đều không cho cô ăn, Tiêu Trúc Vũ khát vọng đôi tay nắm chặt mặt bàn, mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm mâm cà chua chiên trứng, nước miếng rốt cuộc nhịn không được, liền thành một đường rớt xuống, giống như tiểu cẩu chịu đói ủ rũ cụp đuôi.

Nửa đêm, hắn lại ăn một lần ăn khuya.

Bạch Dương đã đem chính mình ăn căng hỏng rồi,thời điểm nấu mì nhìn tiểu cẩu ngồi xổm bên chân đáng thương hề hề, ánh mắt sáng lên nhìn về phía trong nồi, giống như ở khẩn cầu hắn có thể rơi xuống một cọng mỳ hay không.

Tiêu Trúc Vũ sợ nhất chính là đói khát, từ khi sinh ra đến lớn như vậy ,số lần cô có thể ăn cơm no có thể đếm được trên đầu ngón tay, đã đói đến ngực dán vào lưng, bao tử cũng dâng lên vị chua lên thấu họng.

Ống quần Bạch Dương bị cô túm hai lần.

Cúi đầu nhìn , hai mắt nước mắt lưng tròng làm người nhìn có chút chống đỡ không được.

“Cầu xin cậu cho tôi một chút đồ để ăn, cầu xin cậu, cậu nói tôi làm cái gì tôi cũng sẽ nghe lời cậu, tôi muốn ăn cơm, ô, tôi thật sự rất muốn ăn cơm, tôi rất đói.”

Bạch Dương sao lại không biết cô đói, đúng ý , hắn là cố ý làm như vậy.

“Muốn ăn cơm như vậy?” Cười tủm tỉm, đáy mắt cất giấu tâm cơ sâu không lường được .

“Ô ô!”

Tiêu Trúc Vũ cuống cuồng gật đầu, sợ hắn nhìn không thấy.

“Có thể a, em để tôi thao thoải mái, tôi có thể đem chén mì này thưởng cho em.”

“Thật vậy chăng?”

“Nếu em không tin, tôi cũng không có cách nào.”

“Tôi tin! Tôi tin, tôi để cậu thao.”

Bạch Dương dục hỏa dâng lên, đem đôi đũa ném một bên, xoay người lại đối mặt với cô, cầm lòng không đậu dương môi cười lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp,gương mặt hồ ly ngụy trang giảo hoạt thật sắp không giữ được nữa .

“Chính mình quỳ đến trên bàn đi, đem quần áo cởi ra, chu mông lên tới, bẻ tiểu bức ra, có thể làm được sao?”

“Có thể! Tiêu Tiêu có thể!”

Giờ phút này suy nghĩ của cô đã hoàn toàn bị mùi hương trong nồi câu đi, dựa theo hắn nói mà làm theo, trước tiên đem quần áo cởi sạch sẽ, dẫm chân lên ghế hướng lên trên bàn cơm quỳ.

Đem thân thể mình giống như thức ăn mỹ vị, phụng hiến cho chủ nhân.

“Mông tròn như vậy , ăn cái gì mà lớn lên được như vậy.”

Trí lực cô thấp , bề ngoài nhìn vào có chút ngu si, hoàn toàn tưởng tượng không ra thân thể của cô có thể dụ hoặc chết người như vậy, da thịt trắng trẽo non mịn như phát sáng, chỗ cần gầy thì gầy chỗ cần lớn thì vẫn phát triển rất tốt , thân mình bóng loáng phiếm nộn như miếng thịt luộc, chỉ cần bàn tay nhẹ nhàng nhấn một cái, bảo đảm sẽ lưu lại dưới da một dãy dấu ấn đỏ tươi.

“Tiêu Tiêu đói, đói, đói.”

Xem cô giống như quỷ chết đói đầu thai , gầy gầy thiếu dinh dưỡng , thân thể này lớn lên xinh xắn như vậy cũng thật kì diệu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận