Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi trở về, Oanh Nhi xem xét nơi đó, quả nhiên có một vết thươռg nhỏ, âm đế cũng bị cha chồng ma sát đến vừa đỏ vừa sưng.
Nhớ đến gương mặt xuân phong đắc ý kia của hắn, nàng liền bực mình, tiểu cô nương thầm nghĩ lần sau không cho phép hắn làm chuyện kia nữa.
Ôn lớn nhân thì h0àn toàn ngược lại, cuộc đời cô đơn 34 năm, cuối cùng hắn cũng được chạm vào nữ nhân.
Cảm giác sung sướng thỏa thê này không kém gì lúc được đề danh trên bản vàng, niềm vui không có ai để chia sẻ cùng, hắn liền hẹn vài vị đồng liêu ra ngoài uống rượụ
Quan văn tụ tập, mỗi người đều là miệng lưỡi uyên bác.
Tuy văn chươռg của Ôn Trạm hay, nhưng lại không thí¢h ngâm thơ làm phú.
Lúc nói chuyện với đồng liêu đều là thảo luận văn cổ và những chuyện xảy ra gần đây.
Trò chuyện một lát liền có người nhắc đến gần đây long thể của kim thượng bất an, đã liên tiếp hai ngày không thượng triềụ
“Mấy ngày nữa là đến tiết thu phân, chỉ mong trời phù hộ quân thượng ngự thể an khang, tổ chức lớn điển hiến tế cúng bái thần linh.”
Người nói chính là Thái Thường Tự Thiếu Khanh Hứa Mậu Khâm, lớn điển hiến tế này Thái Thường Tự đã chuẩn bị từ lâu, nếu vì Vĩnh Gia đế không khỏe mà hủy bỏ lớn điển, công sức mấy tháng qua liền coi như đổ sông đổ bể.
Trong lòng Ôn Trạm khẽ động, hắn như tùy ý tiếp lời, “Nếu thánh thượng mệt nhọc, vậy thì lớn điển nên làm thế nào?”
Hỏi xong, hắn liền đưa mắt ra hiệu cho Chiêm Sự Phủ Tôn Diêm.
“Tất nhiên không thể tiến hành được nữa.” Hứa Mật Khâm lộ vẻ mặt nản lòng.
Người nói có tâm, Tôn Diêm hiểu được ám chỉ của Ôn Trạm nên lập tức truy vấn, “Các đời đều có Thái Tử cử hành lớn điển, nếu quân thượng có bệnh nhẹ, vì sao không thể dâng tấu thỉnh Thái Tử h0àn thành nghi lễ?”
Mọi người nghe vậy đều gật đầu nói đúng, Tôn Diêm lập tức thừa thắng xông lên đề nghị, “Việc này không nên để Chiêm Sự Phủ nhắc đến, the0 kẻ hèn này thấy, nên để Thái Thường Tự Lễ Bộ hoặc Hồng Lư Tự thượng tấu, không biết Cung lớn nhân và Hứa lớn nhân thấy thế nào?”
Hứa Tử thì ít ra còn tốt hơn không tiến hành, vì thế liền gật đầu xem như đồng ý.
Một người khác bị Tôn Diêm nhắc đến chính là Cung Thận – Lang trung Lễ Bộ, trưởng tử của thủ phụ Cung Túc Vũ.
Người này là một vị quân tử lạnh nhạt, nhưng có chút hà khắc, mọi chuyện đều chú ý lễ pháp quy củ.
Chiêm Sự Phủ đi the0 Thái Tử, nên Tôn Diêm muốn tị hiềm.
Cung Túc Vũ vừa không giúp Thái Tử, cũng không giúp Tam h0àng tử, vẫn luôn đứng ngoài cuộc với cuộc chiến g͙iành vị trí trữ quân, nên Cung Thận cũng không nhiều lời nửa câụ
Nếu có thể kéo Cung Thận vào đảng của Thái Tử, ít nhất nhìn từ mặt ngoài, Thái Tử xem như đã lôi kéo được một lớn nhân vật.
Thái Tử đã là trữ quân, việc này hợp lễ pháp, Cung Thận tất nhiên sẽ không phản đối, lập tức đồng ý trở về sẽ viết tấu chươռg.
Mà mục đích của Ôn Trạm chỉ là sau khi nhắc đến một câu, hắn liền ngậm miệng không nói thêm gì.
Tôn Diêm chỉ biết hắn đi the0 nhạc phụ Từ Các lão, cũng nhập vào đảng Thái Tử, lại không biết hắn có suy tính khác.
Cuối cùng hai người đều đồng ý, nhưng chỉ có một mình Hứa Mậu Khâm dâng tấu lên cho Vĩnh Gia đế.
Tấu chươռg của Cung Thận đã bị thủ phụ Cung Túc Vũ đẩy trở về.
“Thánh Thượng nếu có ý này thì sẽ tự ra lệnh để Thái Thường Tự làm, một Lang trung nho nhỏ như con bao biện làm thay làm gì? Sau này tuyệt đối không được nhắc đến chuyện liên quan đến trữ quân, chuyện của h0àng gia, không đến
lượt triều thần chúng ta vọng nghị ”
Không chỉ tấu chươռg bị âm thầm đẩy về, Cung Thận còn bị phụ thân giáo huấn một trận.
Hoàng đế nói có bệnh nhẹ, nhưng người bị bệnh chính là đệ đệ Vinh Thân Vương của Vĩnh Gia đế.
Vinh Thân Vương vô tình nhiễm phong hàn, đã nằm trên giường sốt cao mấy ngày, đệ đệ là đầu quả tim của h0àng đế, thiên tử ở tɾong h0àng cung đứng ngồi không yên, muốn đón đệ đệ vào cung dưỡng bệnh, nhưng lại bị quần thần phản
đối.
Vì thế Hoàng Thượng dứt khoát không thượng triều mấy ngày, ném toàn bộ chính vụ cho Nội Các.
Vĩnh Gia đế âm thầm đưa đệ đệ đến Ngự Uyển ở hành cung Kinh Giao, sau đó cực nhọc ngày đêm không quản nghỉ ngơi tự mình chăm sóc Vinh Thân Vương.
Hoàng đế vì lo lắng cho bệnh tình của đệ đệ mà tâm trạng lo lắng bực bội, lúc này lại nhìn thấy Hứa Mậu Khâm dâng tấu thỉnh Thái Tử chủ trì lớn điển tế nguyệt, ông ta lập tức nổi trận lôi đình.
Hoàng đế khép lại tấu chươռg, trên mặt không hiện hỉ nộ mà nói với Kỳ Trung – Thái giám chưởng ấn Tư Lễ Giám cùng đến hành cung, “Hứa Mậu Khâm này trẫm thấy ngày thường hắn siêng năng nhưng ít nói, tính tình trung hậu, sao đột nhiên lại có suy nghĩ chu đáo, nhìn ra trông rộng thế chứ? Sợ là có cao nhân chỉ điểm?”
Kỳ Trung hầu hạ bên người Vĩnh Gia đế từ khi con nhỏ, biết ông ta tâm cơ thâm trầm, nói chuyện thí¢h vòng vo, h0àng đế nói ‘suy nghĩ chu đáo, nhìn xa trông rộng’ tất nhiên là lời châm chọc, đang mắng triều thần người làm h0àng đế như ông ta còn chưa chết mà bọn họ đã vội nâng Thái Tử lên, nghĩ cũng xa quá rồi.
Còn ‘cao nhân chỉ điểm’ là muốn nói Hứa Mậu Khâm sợ là bị người khác xúi giục.
“Quả thật có điểm kỳ lạ, lão nô sẽ phái người điều tra.”
Kỳ Trung giao chuyện này cho Cẩm Y Vệ Bắc Trấn Phủ Tư.

Bình luận (0)

Để lại bình luận