Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mặc Yên Nhi và Cơn Ghen Cuồng Loạn Của Quỷ
Kẻ đó ôm siết lấy Thiên Tuyết, vùi mặt vào tóc cô, hít hà một hơi dài đầy tham luyến.
“Anh nhớ em quá, Yên Nhi… Anh nhớ em đến phát điên…”
Thiên Tuyết cứng đờ người. Yên Nhi? Gã này nhận lầm người?
Cô hé mắt, liếc trộm.
Một khuôn mặt tuấn mỹ nhưng tái nhợt, quen thuộc.
Mặc Nghiêm.
Là hắn! Kẻ vừa ký hợp đồng với Hạ Vũ!
Hắn đang làm cái quái gì ở đây? Và tại sao lại gọi cô là Yên Nhi?
“Em đừng sợ,” hắn thì thầm, bàn tay bắt đầu vuốt ve cô. Hắn lướt qua vai, qua cánh tay, rồi… dừng lại trên cái bụng bầu của cô.
“Con của chúng ta…” hắn mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc đến quái dị. “Nó lớn nhanh quá.”
Tim Thiên Tuyết như ngừng đập. Con của chúng ta?
“Anh xin lỗi, Yên Nhi,” hắn tiếp tục lẩm bẩm, như nói với chính mình. “Anh đã sai rồi. Anh đã ngu ngốc khi nghĩ nó là con của thằng chó Dương Hạ Vũ… Anh đã không tin em… Anh… anh thậm chí còn… giết em…”
Giết em?
Thiên Tuyết cảm thấy máu trong người đông cứng lại. Gã này không chỉ nhận lầm người. Gã này… BỊ ĐIÊN! Một kẻ điên loạn đã giết người tình tên Yên Nhi, và giờ hắn bắt cóc cô về, nghĩ cô là Yên Nhi sống lại!
Nỗi sợ hãi tột độ khiến cô không thể giả vờ được nữa. Cô run rẩy.
Mặc Nghiêm cảm nhận được. Hắn ngẩng lên, nhìn thẳng vào cô.
“Em tỉnh rồi?”
Thiên Tuyết mở bừng mắt, hoảng hốt lùi lại. “Anh… anh là ai? Đây là đâu? Thả tôi ra!”
Nụ cười trên môi Mặc Nghiêm tắt ngấm.
Hắn đột ngột chồm tới, túm lấy hai vai cô, siết chặt. “Em lại muốn bỏ anh đi? Em lại muốn đi tìm thằng chó Dương Hạ Vũ đó sao?”
“Anh nói gì vậy? Tôi không phải Yên Nhi!”
“IM MỒM!” Hắn gầm lên, khuôn mặt tuấn mỹ méo mó vì giận dữ. “Mặc Yên Nhi! Em là của anh! Em là em gái anh, nhưng em cũng là đàn bà của anh! Chỉ có Mặc Nghiêm này mới xứng đáng làm chồng em, mới xứng đáng gieo giống vào cái tử cung này!”
Hắn lắc cô điên cuồng. “Dương Hạ Vũ không xứng! Hắn không xứng!”
Thiên Tuyết sợ hãi tột độ. Hắn bị loạn luân! Hắn yêu em gái mình!

Cùng lúc đó, chiếc BMW của Dương Hạ Vũ phóng như bay trên đường.
Cảm giác bất an càng lúc càng lớn. Hắn phớt lờ Hạnh Trang đang líu ríu bên cạnh, gọi cho Đỗ Phương.
“Mày đang ở đâu?”
“Tao đang ở bar, có chuyện gì?”
“Đến đón Hạnh Trang ở ngã tư X. Tao có việc gấp.”
“Hả? Mày bỏ con mồi ngon vậy à?”
“Câm mồm! Nhanh lên!”
Hắn cúp máy, tấp xe vào lề, đẩy Hạnh Trang ra ngoài. “Đợi bạn tao tới đón.”
Hắn quay đầu xe, phóng thẳng về biệt thự, lốp xe ma sát mặt đường tóe lửa.
Hắn lao vào nhà như một cơn bão.
“HOA THIÊN TUYẾT!”
Không ai trả lời.
Hắn chạy lên phòng cô. Trống không. Phòng Bảo Trân. Trống không.
Hắn túm lấy vú hai đang run rẩy.
“Tiểu thư đâu?”
“Dạ… dạ… tiểu thư nói ra ngoài mua ít đồ… từ trưa…”
“Mua đồ?” Hắn gầm lên. Hắn rút điện thoại ra, mở định vị GPS.
Cái chấm đỏ của cô… nó đang ở ngay gần đây. Chỉ cách nhà vài trăm mét.
Hắn lao ra khỏi cổng, chạy bộ.
Hắn nhìn thấy. Dưới gốc cây ven đường, một chiếc BMW màu đen (chiếc xe của Simon) vẫn đỗ ở đó. Và Simon Trần, gã lai Tây đó, đang ung dung ngồi trong xe, huýt sáo.
Cơn thịnh nộ bùng nổ.
Hạ Vũ giật phăng cửa xe. “Con đ* (đĩ) của tao đâu?”
Simon giật mình, rồi mỉm cười. “Cậu Dương? Cậu nói gì lạ vậy? Tôi đang đợi Thiên Tuyết. Chúng tôi có hẹn ăn trưa, mà cô ấy…”
Hẹn ăn trưa?
Con đ* (đĩ) này dám nói dối hắn để đi ăn với thằng khác?
“Mày hẹn nó?”
“Phải, tôi…”
Hạ Vũ không nói thêm. Hắn lôi Simon ra khỏi xe, đấm một cú trời giáng vào mặt gã.
“NÓ ĐÂU?”
“Tôi… tôi không biết!” Simon ôm mặt. “Cô ấy không tới!”
Mắt Hạ Vũ quét nhanh. Hắn nhìn thấy nó.
Dưới gầm bánh sau xe của Simon. Chiếc điện thoại di động của Thiên Tuyết.
Nó không phải bị rơi. Nó bị vứt ở đó. Như một lời khiêu khích.
Hạ Vũ đứng hình.
Bị bắt cóc.
Con mồi của hắn, cái máy đẻ của hắn, đã bị kẻ khác cướp mất ngay trước mũi hắn.
Hắn lập tức nghĩ đến Lý gia. Bọn chúng muốn bắt cóc cô để đổi lấy Bảo Trân? Một lũ ngu xuẩn!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận