Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Góc Khuất Của Trái Tim Và Sự Cứu Rỗi

Dòng nước ấm trong bồn tắm dần xua đi cái lạnh lẽo thấu xương từ cơn mưa bên ngoài, nhưng không thể nào gột rửa hết sự run rẩy trong tâm hồn Tống Lê. Cô ngồi trong lòng Hứa Từ, lưng tựa vào lồng ngực rắn chắc của anh, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào những bọt nước vỡ tan trên mặt nước.

Hứa Từ không nói gì, chỉ lặng lẽ dùng khăn mềm lau nhẹ lên làn da cô. Động tác của anh tỉ mỉ, trân trọng như đang lau chùi một món bảo vật dễ vỡ. Anh hôn lên vai cô, lên cổ cô, những nụ hôn vụn vặt nhưng kiên trì, như muốn dùng sự ấm áp của mình để lấp đầy những vết sẹo vô hình trong cô.

“Em đã từng nghĩ sẽ không bao giờ quay lại.” Tống Lê đột ngột lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì khóc, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của phòng tắm.

Hứa Từ dừng tay, vòng tay qua eo cô, siết nhẹ: “Nhưng em đã về. Đó là điều quan trọng nhất.”

“Anh không hỏi em tại sao chín năm qua em không liên lạc sao? Tại sao em lại trốn tránh anh?” Cô quay đầu lại, đôi mắt ngấn nước nhìn anh chằm chằm, như muốn tìm kiếm một tia trách móc hay khinh bỉ nào đó.

Hứa Từ nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt anh thâm trầm như biển đêm: “Anh không cần hỏi. Anh biết em đau. Khi con người ta đau quá, bản năng đầu tiên là trốn chạy. Em trốn đến một nơi không ai biết em, không ai biết quá khứ của em, để tự liếm láp vết thương. Anh hiểu.”

Tống Lê cắn môi, nước mắt lại chực trào ra. Sự thấu hiểu của anh còn đau đớn hơn cả sự trách móc. Nó khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và ích kỷ.

“Anh biết không, có những ngày ở Mát-xcơ-va, em đứng trên cầu, nhìn dòng sông đóng băng bên dưới. Em đã nghĩ, nếu nhảy xuống đó, liệu mọi thứ có kết thúc không? Liệu nỗi nhục nhã này có tan biến theo dòng nước lạnh lẽo kia không?”

Vòng tay Hứa Từ siết chặt đến mức khiến cô đau. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, giọng nói nghẹn ngào: “Đừng nói nữa. Xin em, đừng nói những lời đó.”

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh tượng đó thôi, trái tim Hứa Từ đã như bị ai bóp nghẹt. Anh không thể chịu đựng được ý nghĩ sẽ mất cô vĩnh viễn.

“Nhưng em không nhảy.” Tống Lê cười nhạt, nụ cười méo mó chua xót. “Vì em nhớ anh. Em nhớ Hứa Từ của em. Em nhớ chàng trai mặc áo sơ mi trắng, đứng dưới đèn đường chờ em. Em nghĩ, nếu em chết đi, anh sẽ quên em mất. Em không cam tâm.”

Hứa Từ xoay người cô lại, nâng khuôn mặt đẫm lệ của cô lên, hôn cô thật sâu. Nụ hôn không mang dục vọng, chỉ có sự xót xa và tình yêu vô bờ bến.

Hai ngày sau, Tống Lê quay lại hiệu sách Thính Vũ Thư Phòng.

Cơn mưa dầm dề của thành phố Du vẫn chưa dứt. Trần Vũ Phồn ngồi bên cửa sổ, tay cầm tách trà nóng, dáng vẻ nhàn nhã nhìn ngắm phố phường ướt át. Thấy Tống Lê bước vào, cô ấy chỉ khẽ nhướng mày.

“Đến lấy ô à?” Trần Vũ Phồn hỏi, giọng điệu bình thản như đã dự đoán trước.

“Ừ.” Tống Lê rũ nước mưa trên áo khoác, ngồi xuống đối diện. “Cái ô Hứa Từ để lại hai tháng trước.”

Trần Vũ Phồn cười khẽ, lắc đầu: “Cậu thật là… Một cái ô rẻ tiền cũng khiến cậu nhớ mãi không quên. Người ta nói tình cũ không rủ cũng tới, cậu thì hay rồi, tình cũ chưa dứt, tình mới đã bùng cháy còn dữ dội hơn.”

Tống Lê cầm lấy chiếc ô màu đen cán gỗ cũ kỹ mà nhân viên mang ra, ngón tay vuốt ve cán ô trơn bóng. Đây là vật kết nối duy nhất giữa cô và anh trong những ngày cô cố tình lẩn tránh.

“Vũ Phồn, cậu tin vào sự cứu rỗi không?” Tống Lê lơ đãng hỏi, ánh mắt nhìn ra màn mưa trắng xóa.

Trần Vũ Phồn đặt tách trà xuống, nhìn người bạn của mình với ánh mắt sắc sảo: “Cứu rỗi? Trên đời này làm gì có ai cứu rỗi được ai. Chỉ có tự mình cứu mình thôi. Cậu nhìn Hứa Từ xem, anh ta yêu cậu, sẵn sàng làm mọi thứ vì cậu, nhưng anh ta có xóa bỏ được quá khứ của cậu không? Không. Anh ta chỉ có thể đứng bên cạnh, nắm tay cậu đi qua bóng tối.”

“Nhưng thế là đủ rồi.” Tống Lê mỉm cười, nụ cười lần này nhẹ nhõm hơn nhiều. “Với tớ, anh ấy là ‘Vera’ của tớ.”

“Vera?” Trần Vũ Phồn nhíu mày khó hiểu.

“Là tín niệm.” Tống Lê giải thích, ánh mắt trở nên xa xăm, nhớ về vị bác sĩ tâm lý ở nước Nga xa xôi. “Bác sĩ của tớ nói, mỗi người đều cần một tín niệm để sống tiếp. Có người tin vào thần linh, có người tin vào tiền bạc. Còn tớ, tớ tin vào Hứa Từ. Anh ấy là tín ngưỡng duy nhất của tớ trong cuộc đời hỗn độn này.”

Trần Vũ Phồn thở dài, nhìn cô bạn si tình đến ngốc nghếch của mình: “Thôi được rồi, thánh nữ si tình. Cậu đã chọn con đường này thì cứ đi cho hết. Nhưng nhớ lấy, yêu thì cứ yêu, đừng để bản thân bị thiêu rụi là được.”

Tống Lê đứng dậy, cầm lấy chiếc ô đen. “Tớ không sợ bị thiêu rụi. Tớ chỉ sợ ngọn lửa ấy tắt ngấm thôi.”

Cô bước ra khỏi hiệu sách, bung chiếc ô của Hứa Từ lên. Cán ô còn vương chút hơi ấm tưởng tượng, che chở cô khỏi cơn mưa lạnh giá. Cô biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, quá khứ vẫn là cái bóng đen đuổi theo sau lưng, nhưng lần này, cô không còn đi một mình nữa.

Bên kia đường, một chiếc xe màu đen quen thuộc đã đậu sẵn. Cửa kính hạ xuống, lộ ra khuôn mặt thanh lãnh nhưng ánh mắt ấm áp của Hứa Từ.

Anh không nói gì, chỉ nhìn cô và mỉm cười. Nụ cười ấy xuyên qua màn mưa, xuyên qua thời gian chín năm đằng đẵng, chiếu sáng cả một góc trời u tối trong lòng cô. Tống Lê nắm chặt cán ô, bước nhanh về phía anh, về phía ánh sáng của đời mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận