Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dì giúp việc hoảng sợ, không dám nhìn thêm, nhưng rồi không kìm được lại len lén liếc nhìn. Nhiếp Tu Tề ôm Đàm Trinh Tịnh đi về phía biệt thự, lúc đi ngang qua dì, anh tùy ý gật đầu chào, sau đó bế thẳng cô lên lầu, đặt xuống chiếc giường trong phòng ngủ. Tay anh khẽ vuốt ve sống mũi cô, Nhiếp Tu Tề chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt ngủ say, một cảm xúc khó tả dâng trào ngày càng mãnh liệt. Phải có được cô. Anh nhất định phải chiếm hữu cô. Trái tim anh như bị đặt trên lửa, chỉ một giây sơ sẩy là có thể rơi xuống vực thẳm. Để đạt được mục đích, Nhiếp Tu Tề đã làm rất nhiều chuyện mà Đàm Trinh Tịnh không hề hay biết.
Nhiếp Tu Tề cúi người, hôn nhẹ lên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của người phụ nữ. Hơi thở ngọt ngào khiến lòng anh lâng lâng, anh thỏa mãn hít một hơi thật sâu. Anh vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi, cái bẫy đã giăng sẵn, chỉ chờ con mồi tự chui vào lưới. Anh nguyện làm người thợ săn kiên nhẫn, thân vững như cây, lòng nóng như lửa.
Giấc ngủ này kéo dài rất lâu. Trong lúc ý thức mơ màng, Đàm Trinh Tịnh cảm nhận mình đang nằm trên một chiếc giường êm ái, rộng rãi, cơ thể được phủ tấm chăn mỏng mềm mại, nệm dưới lưng cũng rất thoải mái, khiến người ta chỉ muốn nằm mãi trong giấc mơ ngọt ngào. Cô theo bản năng không muốn mở mắt đối diện hiện thực, muốn tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu. Nhưng có ai đó đang nắm tay cô, cảm giác trên mu bàn tay rất rõ ràng, càng lúc càng nặng, còn không ngừng cọ xát, đưa tay cô vào lòng bàn tay mình. Ai đang nắm tay cô vậy?. Cô đột nhiên tỉnh giấc, theo bản năng muốn rút tay lại.
Mở mắt ra, Đàm Trinh Tịnh thoáng sững sờ. Trần nhà chạm khắc hoa văn tinh xảo, nội thất trang trí xa hoa. Cô liếc mắt là nhận ra ngay, đây là hoa viên ven hồ. Sau khi ngủ thiếp đi trên xe, cô đã bị Nhiếp Tu Tề đưa về đây sao?. Cô nhíu mày suy nghĩ về tình cảnh hiện tại.
Tay bị kéo hai lần, có người đẩy nhẹ đầu gối cô, cố gắng thu hút sự chú ý. “Cô giáo Đàm…” Giọng nói nũng nịu của một đứa trẻ vang lên. Đàm Trinh Tịnh hoàn hồn, cúi đầu nhìn xuống, bắt gặp ánh mắt ngây thơ trong sáng của cô bé. “Kỳ Kỳ!” Cô kinh ngạc thốt lên.
Kỳ Kỳ ghé sát vào thành giường, bàn tay nhỏ bé níu lấy tay cô. Thấy cô tỉnh lại, khuôn mặt cô bé rạng rỡ nụ cười: “Cô giáo Đàm, bố nói cô ngủ rồi, bảo con không được làm phiền cô. Nhưng con nhớ cô giáo Đàm quá nên lén vào đây, cô đừng nói cho bố biết nha!”.
“Con bé nghịch ngợm này.” Đàm Trinh Tịnh bật cười, xoa đầu cô bé. Cô để ý thấy trời bên ngoài đã tối mịt, trong mắt thoáng hiện vẻ lo lắng, khẽ lẩm bẩm: “Trễ thế này rồi, không biết mấy giờ…”. Cô ngẩng đầu nhìn quanh phòng, không thấy đồng hồ đâu, ngược lại nhận ra đây chính là căn phòng lần trước Nhiếp Tu Tề đã chiếm đoạt cô, mặt cô lập tức nóng bừng. Kỳ Kỳ không hiểu suy nghĩ của cô, tự mình bò lên giường, ôm lấy eo cô, nhắm mắt làm nũng: “Cô giáo Đàm, tối nay cô ngủ với con được không?”.
Đàm Trinh Tịnh dở khóc dở cười, không ngờ Kỳ Kỳ lại quấn quýt mình đến vậy. Đang suy nghĩ nên từ chối thế nào thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ. “Trinh Tịnh, là anh đây. Kỳ Kỳ có ở trong đó không?” Giọng nói trầm ổn của người đàn ông vang lên từ ngoài cửa phòng ngủ. Nhiếp Tu Tề gõ cửa nhịp nhàng, rất nhanh đã nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của người phụ nữ đáp lại: “Con bé ở đây, anh vào đi.”.
Lúc này đã là đêm khuya. Đứa trẻ nhanh chóng buồn ngủ, vừa leo lên giường đã thiếp đi. Khi Nhiếp Tu Tề đẩy cửa bước vào, đặt khay đồ ăn lên tủ đầu giường, Kỳ Kỳ đã ôm Đàm Trinh Tịnh ngủ say sưa, khóe miệng còn chảy nước miếng. Đàm Trinh Tịnh không thèm liếc nhìn người đàn ông lấy một cái. Anh đứng bên giường, bưng ly sữa từ khay đưa cho cô. Lúc này cô mới ngẩng đầu lên, khuôn mặt không biểu cảm nhìn về phía anh. “Làm gì vậy?”.
“Buổi tối em chưa ăn gì, uống chút sữa trước đi, dưới bếp có cơm rồi.”. Nhiếp Tu Tề đưa ly sữa lại gần. Thần thái anh bình tĩnh, giọng nói dịu dàng. Đàm Trinh Tịnh không muốn làm ồn đánh thức Kỳ Kỳ nên nhận lấy ly sữa. Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh, ôm vai cô rồi thì thầm bên tai: “Ăn cơm không? Hay ngủ luôn?”.
Anh tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng Đàm Trinh Tịnh thì không thể bình tĩnh được, cô đẩy tay anh ra: “Mấy giờ rồi? Tôi phải về nhà.”. Nhiếp Tu Tề nắm lấy cổ tay cô, ngắm nghía những ngón tay thon dài của cô rồi chậm rãi trả lời: “Em vội gì chứ? Mai hãy về, đêm nay ngủ lại đây đi.”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận