Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ cái nhìn đầu tiên hắn đã cảm nhận người này khiến hắn vô phương cứu chữa, trái tim hơn hai mươn năm qua, đây là lần đầu như mất không chế mà đập loạn xạ, hận không thể ngay lập tức mang y đi, giữ y làm của riêng, không cho phép bất luận kẻ nào dám có ý dâm đối với thân thể y.

Hạ Thần Diệp vươn tay chạm nhẹ vào cục lông trên giường, thế nhưng Bách Hành Chi cảm giác được có người chạm vào liền liều mạng lùi về sau, bút lông cắm trong mông bị mút đến gắt gao cọ vào thành vách, y trốn trong thảm vừa sợ vừa thẹn, chỉ có tiểu huyệt vẫn như cũ mà điên cuồng chảy nước.

“Ta sẽ không làm hại em,” Hạ Thần Diệp ngồi ở bên cạnh, giọng điệu ôn nhu đến mức ngay cả bản thân hắn cũng không nhận ra, “Những kẻ hãm hại em đều bị ta gϊếŧ hết, em an toàn.”

Cục nhỏ trốn trong thảm dần dần mới hết run rẩy, Hạ Thần Diệp sợ y ngạt thở, bàn tay to mạnh mẽ kéo tấm thảm lôi tiểu bạch thỏ đang co tròn thành một cục ra ngoài.

Bách Hành Chi bị ngộp đỏ bừng mặt, đôi mắt xinh đẹp ướŧ áŧ đáng thương, nước mắt làm ướt hàng mi cong dài, mái đầu nâu nhạt lộn xộn buông xõa, y hoảng loạn nhìn Hạ Thần Diệp, hoang mang không biết nên làm gì bây giờ.

Người này là…… là ân nhân sao? Bách Hành Chi sợ hãi nghĩ.

Mà Hạ Thần Diệp đã lỡ sa vào đôi mắt xinh đẹp này đến đắm đuối, hắn bình tĩnh nhìn hồi lâu, nhìn đến tiểu Bách thỏ xấu hổ muốn trốn, Hạ Thần Diệp mới chậm rãi nhích lại gần mặt Bách Hành Chi, hơi thở nóng hổi của cả hai phả lên mặt đối phương, giọng nói từ tính trầm thấp hỏi: “Ta họ Hạ, kêu Thần Diệp, là tướng quân nơi đây, còn em?”

Trái tim không hiểu được đập bang bang mãnh liệt, y nuốt một ngụm nước miếng, đáp lời: “Họ….Họ Bách, kêu Hành Chi…..”

Dáng vẻ ôn nhu lúc này của Hạ Thần Diệp nếu bị đám thuộc hạ nhìn thấy phỏng chừng sẽ há hốc mồm vì kinh ngạc, mẹ nó khẳng định đây không phải là tướng quân ma quỷ của bọn họ đâu, chỉ thấy Hạ Thần Diệp nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa đầu tóc mềm của Bách Hành Chi, như đang trấn an y, thấp giọng nói:

“Từ đây về sau em sẽ thực an toàn.”

Bởi vì ta sẽ dùng hết năng lực của mình để bảo hộ em. Tình cảm trong lòng ngay cả Hạ Thần Diệp hắn cũng không thể hiểu nổi, 27 năm sống trên đời, chưa bao giờ xuất hiện loại cảm xúc muốn chiếm hữu một người đến thế này.

Bách Hành Chi đỏ mặt gật đầu, chóp mũi hai người cọ xát lẫn nhau, nhất thời khiến cả người Bách Hành Chi mềm nhũn, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, y trước giờ đều ghét bỏ những tên nam nhân kia đụng chạm, nhưng khi Hạ tiên sinh đụng vào, y một chút cũng không thấy chán ghét.

Hơn nữa, hơn nữa còn rất thích…… Bách Hành Chi cũng bị đôi mắt lục bích hấp dẫn đến mê muội, Hạ Thần Diệp chớp mắt, trong mắt Bách Hành Chi, đôi con ngươi thanh lãnh như phát sáng rực rỡ, lấp lánh ánh phỉ thuý (*), Hạ Thần Diệp cúi người nhẹ nhàng hôn lấy Bách Hành Chi vẫn còn đang khiếp sợ, môi hai người chỉ là vừa chạm nhẹ một cái, Hạ Thần Diệp liền ngẩng đầu lên.

(*) Còn gọi là Ngọc phỉ thúy (Ngọc Jadeite Jade) có màu sắc xanh biếc hoặc màu đỏ. Trong truyện mắt của Hạ Thần Diệp là xanh ngọc bích nha.

Mà khiếp sợ nhất chính là Bách Hành Chi, chỉ với một nụ hôn mà đã khiến y siết chặt dâm huyệt, hai chân gắt gao xoắn vào nhau, tiểu phân thân bắn ra tϊиɦ ɖϊƈh͙, mất khống chế đạt cao trào!

“A……. A ưm!!!” Bách Hành Chi bất chợt nhắm chặt mắt ngực ưỡn cao, Hạ Thần Diệp kéo ra thảm lông, ngay lập tức nhìn thấy phần khăn lót giường dưới mông Bách Hành Chi đều đã ướt nhẹp, mà phía trước tiểu phân thân là một bãi tϊиɦ ɖϊƈh͙ trắng đục.

“Xin, xin lỗi……” Bách Hành Chi kinh hoàng muốn lau đi tϊиɦ ɖϊƈh͙, “Làm bẩn giường của Hạ tướng quân……. Thực xin lỗi…….”

Ánh mắt Hạ Thần Diệp ngày càng âm trầm, con ngươi ngọc bích nhiễm đầy du͙ƈ vọиɠ, nhưng hắn vẫn kiên trì muốn bộc bạch hết tâm tư, bàn tay niết lấy cằm nhỏ của Bách Hành Chi, ngữ khí dịu dàng thủ thỉ:

“Từ giờ trở đi, trở thành người của ta, được không?”

Mặt Bách Hành Chi nghệch ra, vị Tướng quân tài ba, một đại nhân vật nắm giữ toàn bộ quân đội vương triều, tại sao, làm sao có khả năng coi trọng một tên dân đen như y thiếu chút nữa đã bị luân gian, hơn nữa còn là một nam nhân…..

Bách Hành Chi sợ hãi siết chặt thảm lông, thấp hèn cúi đầu đến tận ngực.

“Hạ, Hạ tướng quân đừng nói đùa…. Loại người như Hành Chi không xứng….. không xứng với ngài……”

Nét mặt Hạ Thần Diệp nhìn không rõ cảm xúc, chỉ là vẫn luôn nhìn chằm chằm Bách Hành Chi, thanh âm trầm thấp từ tính luẩn quẩn bên tai y: “Nếu ta nhất định muốn như vậy thì sao?”

Bách Hành Chi ngẩng đầu, người này đối xử với y vô cùng ôn nhu, khác biệt hoàn toàn so với những người y từng tiếp xúc, hơn nữa, nếu không gặp nam nhân, y có khả năng đã mất mạng, bị những tên ác ôn kia “đùa bỡn” đến chết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận