Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho nên hắn muốn giết cô cũng không có gì sai, nhưng mà hắn chỉ muốn cho cô câm miệng mà thôi , hoặc là lại từ miệng cô nói mấy lời van xin hắn, hiện tại hắn muốn nghe nhất chính là kết hôn với hắn trở về nước Mỹ.

Tỉnh Mịch Hà biết biết cách tránh bị dao đâm, nhưng cô không muốn làm điều đó vì một lý do.

“Giết em, tôi có bản lĩnh giết người! Tôi có lá gan dùng dao chẳng lẽ tôi không có gan đâm người sao?”

“muốn chết đến mức đó.”

“Đúng vậy, không bằng bị anh nhốt ở chỗ này, tôi chết cũng tốt.”

Cô đứng dậy chạy về phía cửa sổ, Trạm Lâu sợ muốn bắt được cô, thân thể phản ứng trước lý trí.

“Cứu mạng! Cứu mạng! Cứu mạng a ——”

Khi cô định hét lên lần thứ tư, khuôn mặt của Tỉnh Mịch Hà tái mét, cô đau đớn nắm lấy mép cửa sổ, để không để hai chân mình khuỵu xuống.

Con dao cắm vào gốc đùi cô.

“Tôi đã nói sẽ không để cho em chết, tôi muốn để em sống không bằng chết, có một ngày em sẽ phải cầu xin tôi kết hôn!! ”

Trạm Lâu nói, một cơn gió lạnh thổi ra từ trong rừng sâu, sau tai cô, đôi môi lạnh lẽo dán vào vành tai cô, vừa nhẹ vừa lạnh.

Cô đáng lẽ phải đau đớn ngã xuống đất, nhưng cô lại bám vào bệ cửa sổ, vùi đầu vào nước mắt, khi anh định thần lại thì đã nghe thấy tiếng còi đinh tai nhức óc, bao nhiêu xe cảnh sát dưới lầu bao vây nơi này, tiếng kêu cứu đã thu hút rất nhiều cảnh sát nhìn lên.

Anh nghiến răng đến mức nghiến từng chữ, muốn nhai cô vào bụng.

Cửa phòng bị đập mở, một lượng lớn cảnh sát đặc nhiệm có vũ khí xông vào:

“Hai tay ôm đầu, ngồi xổm xuống!”

“Tỉnh Mịch Hà!”

Cảnh sát chĩa họng súng vào người đàn ông đứng trên vũng máu, Tỉnh Mịch Hà che lại phần chân nơi con dao được rút ra, nếu không cầm máu kịp thời, có khả năng chân cô thật sự sẽ bị phế, tái nhợt mặt nhìn về phía Trạm Lâu, đối với hắn lộ ra sợ hãi cùng cười nhạo.

Xem ra vừa rồi cho cô một nhát dao kia còn chưa đủ, cư nhiên còn làm cô cười được.

“Nôn ——”

Bụng bị va đập mạnh nghiêm trọng , vết thương nội tạng bị tổn thương hoàn toàn không thể chịu đựng được, dưới chân nôn ra một vũng máu đỏ đen.

Trạm Lâu bị khống chế quỳ xuống, hai tay bị vòng ra sau mang lên còng tay, hung khí là dao nhỏ ở bên cạnh, viên cảnh sát phản ứng nhanh chóng đã đá nó đi.

Trạm Lâu quỳ gối trước mặt Tỉnh Mịch Hà nhìn thấy cô bộ dạng tê tâm phế liệt nôn thốc nôn tháo, máu chảy đầm đìa, hắn mạnh dạn cười lớn, nỗi sợ hãi vừa rồi lại nhen nhóm trong lòng cô, cho dù trong phòng có đầy cảnh sát, cô cũng cảm thấy như bị ép vào ảo giác bị giết .

” đừng để tôi phát hiện em tháo nhẫn”

Nói xong, hắn bị cảnh sát dẫn đi.

Tỉnh Mịch Hà nằm trên mặt đất, cơ thể trần truồng của cô bê bết máu, được đắp bằng một tấm khăn trải giường.

Đám người đen nghìn nghịt vây quanh cô để sơ cứu, nhưng cô không thể kiểm soát được sự run rẩy, chiếc nhẫn với ngón tay cái bị giam cầm giống như một con rắn quấn quanh cây cột, trói chặt cơ thể cô, những biểu tượng kỳ lạ trên chiếc nhẫn đó giam cầm tự do của cô như một câu thần chú.

Nếu Trạm Lâu không thể bị kết án tử hình, thì bao nhiêu năm, ba năm, mười năm đang chờ đợi cô ?

Tại sao đến bây giờ cô mới nhận ra rằng mình sẽ sống trong sợ hãi mãi mãi, giá như cô đâm một nhát dao vào tim hắn ta lúc nãy.

Xe cứu thương nhanh chóng đến, khi Tỉnh Mịch Hà được nâng lên cô đã hôn mê, và được đưa đến phòng phẫu thuật trong ba giờ cấp cứu, cứu được cái chân gần như bị cắt đứt của cô.

Khi tỉnh dậy, cô đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, Tỉnh Mịch Hà cảm thấy bụng đau nhói, y tá giúp cô vặn bơm giảm đau lên, cô thận trọng hỏi:

“Sẽ để lại sẹo sao?”

Vết hở trên bụng và chân đã được khâu lại, độ dài cũng không ngắn, y tá bình tĩnh nói:

Bình luận (0)

Để lại bình luận