Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cậu quản chuyện bọn tôi làm cái gì, không phải chuyện của cậu.”

“Tôi thấy không phải là cậu tự mình đa tình đấy chứ, tự mình lầm tưởng đem cậu ấy thành bạn gái mình à? Trên thực tế căn bản là cô ấy không có cái ý tưởng kia.”

Khương Từ Niên lập tức đứng dậy đi, Quan Xuyên hé miệng cười một tiếng: “Ha ha, thật sự bị tôi đoán mò mà đoán trúng hay sao!”

Lê Đông ôm trong lồng ngực một bó nhánh cây khô rất lớn, nhặt lên một cái liền hướng về phía cánh tay nhét, chỉ trong chốc lát không để ý thôi mà cô càng nhặt càng nhiều.

Xung quanh đây đều là củi đốt, cô hận không thể có thật nhiều tay để ôm tất cả chúng mang về khu cắm trại, nhưng mà tìm hồi lâu cũng không thấy được một cây nấm nào, chỉ sợ là đều bị người khác đến trước hái xuống mất rồi.

Lê Đông ngồi xổm phía dưới thân cây, nhìn đến rễ cây mọc đầy rêu phong, cảm thấy rất mới lạ, dùng ngón tay sờ sờ, đầu ngón tay dính đầy rêu phong xanh mướt ươn ướt, bóng loáng lại thấy có chút ghê ghê.

Phía sau bỗng truyền đến âm thanh có thứ gì đó dẫm lên nhánh cây, Lê Đông vội vàng quay đầu lại.

Một con chó hoang màu vàng quất đang đứng ở phía sau lưng cô cách khoảng một đoạn, nó đang làm một tư thế đề phóng chuẩn bị công kích, đè thấp thân trước, nhe răng nhăn mũi, lửa giận bừng bừng nhìn chằm chằm cô, tròng mắt màu nâu trừng mắt lên đối diện với tầm mắt Lê Đông, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ.

Mặt mũi Lê Đông thoáng chốc trắng bệch, nhìn thấy phía cổ của chó hoang còn đang treo sợi xích sắt, hiển nhiên là chính nó đã đem dây xích giật đứt chạy thoát.

Rất rõ ràng, nó là một con chó sẽ cắn người!

Đống nhánh cây khô từ lồng ngực cô liên tiếp rớt xuống đất, Lê Đông run rẩy đứng dậy từ từ lùi về phía sau, con chó hoang kia gắt gao nhìn chăm chú cô, thấy cô lùi về cũng tiến về phía trước một bước.

Đầu của nó đè ép xuống rất thấp, cơ thể nó uốn lượn, rõ ràng muốn tấn công cô ngay lập tức.

Cánh môi của Lê Đông run rẩy, quay đầu lại nhìn thấy chỗ cắm trại cũng cách đó không xa, giây tiếp theo nhấc chân lên liền chạy thật nhanh hướng về phía đó!

Phía sau lưng chó hoang thấy cô chạy lập tức lao tới dẫm lên nhánh cây, thấp giọng gầm gừ nhào lên trước, đối với việc cô chạy trốn làm khơi dậy bản năng đi săn mồi của nó, Lê Đông hét lên tiếng hét thất thanh lại chói tai: “Cứu mạng với!”

Trong rừng cây quanh quẩn tiếng kêu hoảng sợ của cô vang lên, cùng với tiếng gầm gừ dữ tợn của chó hoang.

Khương Từ Niên đang ngồi nhóm lửa đột nhiên quay đầu lại, nhìn đến Lê Đông đang ôm nhánh cây chạy vội trở về, phía sau là một con chó màu vàng truy đuổi theo sát bước chân cô.

Anh vội vàng túm lấy cây búa để ở một bên, không nói hai lời hướng về phía Lê Đông chạy tới, Lê Đông như là hỏng mất khóc lóc kêu lên, trong lòng ngực nhánh cây vừa chạy vừa rải đầy đất.

Nhìn đến Khương Từ Niên đang chạy đến, đôi chân đã mềm nhũn của Lê Đông chạy trốn càng nhanh, đôi môi run run liền việc hét chói tai cũng đã quên mất.

“Hu hu…. Cứu tôi, cứu tôi!”

Mắt thấy miệng con chó hoang đằng sau sắp sửa đánh tới phía sau lưng cô, Khương Từ Niên quyết đoán vung cây búa lên, múa may vài cái rồi đột nhiên hướng về phía con chó ném mạnh qua!

Búa sắt xoay tròn không trung xoay tròn, lướt qua một sợi tóc của Lê Đông, chuẩn xác phi về phía con chó hoang trên người, chó hoang kêu lên một tiếng đau đớn, rên rỉ thảm thiết rồi chạy thật nhanh.

Lê Đông nhào vào trong lồng ngực Khương Từ Niên, thân hình cao lớn đi tới ôm chặt lấy cô, áp đầu cô vào ngực mình, một tay đặt lên phía sau lưng cô an ủi, không ngừng vuốt ve.

“Không sao rồi, nó đã chạy đi rồi.”

Lê Đông ôm chặt lấy Khương Từ Niên, sợ hãi khóc lớn, thân thể không tự chủ được run lên, nước mắt như hạt châu, mất khống chế mà lã chã lăn xuống, cô nức nở khóc lớn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận