Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn kịch của Thôi Hiểu và lời thú nhận từ cún con
Chiếc xe lao đi, không khí bên trong nóng hơn cả thời tiết bên ngoài.
“Sao cậu lại đi làm thêm ở chỗ bán nội thất vậy?” Thôi Hiểu liếc Vu Hướng Tây qua gương chiếu hậu.
“Dạ, kiếm được cũng nhiều ạ.” Vu Hướng Tây thành thật. “Hơn nữa, bạn học giới thiệu, tiền hoa hồng ở đó khá cao.”
“Thế à?” Thôi Hiểu cười nham hiểm. “Nhìn dáng người cậu ngon nghẻ thế này, chắc là hay tập luyện lắm nhỉ?”
“Vâng.” Vu Hướng Tây gật đầu, mắt vẫn dán vào gáy của Phó Nhàn Linh. “Em chơi bóng rổ, cuối tuần cũng hay đến trường chơi.”
“Thế có cơ bụng không?”
“Thôi Hiểu!” Phó Nhàn Linh không chịu nổi, quay lại gắt lên.
“Làm sao?” Thôi Hiểu huýt sáo. “Tớ hỏi thôi cũng không được à? Tớ đã bảo muốn sờ thử đâu.”
Vành tai Vu Hướng Tây đỏ rực, cậu lí nhí: “Không… không được cho chị sờ.”
Lời này vừa nói ra, không hiểu sao mặt Phó Nhàn Linh cũng nóng bừng lên.
“Ha!” Thôi Hiểu cười phá lên. “Cún con, cậu có bạn gái chưa? Hay là để chị đây bao nuôi cậu nhé?”
Phó Nhàn Linh quay phắt lại: “Cậu nói bậy bạ gì đấy!”
Thôi Hiểu chỉ thẳng vào Phó Nhàn Linh, nhưng lại nói với Vu Hướng Tây: “Tôi bao nuôi cậu, còn cậu, chuyên tâm hầu hạ chị em tôi. Được không?”
“Không…” Mặt Vu Hướng Tây đỏ như gấc. “Không cần bao nuôi ạ.”
“Ồ,” Thôi Hiểu nhướng mày, “Không cần bao nuôi, nghĩa là cậu tình nguyện hầu hạ nó chứ gì?”
“THÔI HIỂU!” Phó Nhàn Linh gào lên.
“Cậu gấp cái gì? Tớ đang hỏi giúp cậu còn gì?” Thôi Hiểu liếc cậu nhóc qua gương chiếu hậu, “Nói thật đi cún con, có phải cậu thích nó đúng không?”
Không khí trong xe đột ngột im bặt. Phó Nhàn Linh nín thở, tim đập thình thịch.
Vu Hướng Tây siết chặt quai balo. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào gương chiếu hậu, đối diện với ánh mắt của Thôi Hiểu, giọng nói tuy vẫn còn run nhưng lại vô cùng kiên định:
“Đúng vậy. Em thích chị ấy.”
Phó Nhàn Linh cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng.
“Vậy thì tốt!” Thôi Hiểu đập tay vào vô lăng. “Cậu phải đảm bảo bắt được nó. Nếu không được cứ gọi tôi, tôi đánh ngất nó rồi vác đến tận giường cho cậu. Còn nữa, cái công việc bán nội thất kia kiếm chẳng được bao nhiêu đâu. Ngày mai tôi tìm cho cậu việc khác, đảm bảo kiếm nhiều tiền hơn.”
“Em cảm ơn chị Thôi Hiểu.”
“Khách sáo gì, sau này đều là người một nhà cả!”
Phó Nhàn Linh chỉ biết bất lực đưa hai tay lên che mặt.
Xe dừng trước một khu chung cư cao cấp khác. Nhà Thôi Hiểu ở tầng hai, và ba mẹ cô nàng cũng đã đứng dưới sảnh chờ.
Nếu bà Phó là kiểu mẹ hiền dịu dàng truyền thống, thì bà Thôi lại là một nữ doanh nhân lòe loẹt đúng nghĩa. Vừa thấy bộ sô pha mới, bà đã reo lên: “Đẹp quá! Đúng là mắt nhìn của bọn trẻ có khác. Bộ này đẹp gấp vạn lần bộ sô pha gỗ lim mà ông già nhà bà mua!”
Lúc công nhân chuẩn bị khiêng đồ vào, ánh mắt bà Thôi dừng lại trên người Vu Hướng Tây. Bà liếc con gái: “Bạn trai mới à?”
“Đúng vậy,” Thôi Hiểu cười hì hì, “Mẹ thấy sao? Không vừa ý mai con đổi người khác.”
“Thôi đi,” Bà Thôi đẩy con gái, “Đàng hoàng một chút, đừng có đùa bỡn tình cảm của người ta.”
“Người ta không thèm con đâu,” Thôi Hiểu bĩu môi, “Con vừa bảo bao nuôi cậu ấy mà người ta còn không đồng ý đấy.”
Bà Thôi nhíu mày: “Ồ, cậu nhóc này có giá đấy. Nó đòi bao nhiêu?”
“Con số này,” Thôi Hiểu giơ một ngón tay, “Không đủ thì mẹ bù thêm cho con.”
Phó Nhàn Linh nghe hai mẹ con họ đối đáp mà chỉ biết lắc đầu đi thẳng lên lầu.
Sau khi lắp đặt xong, bà Thôi dúi vào tay Vu Hướng Tây một phong bì đỏ dày cộm: “Cầm lấy, nhà dì ngoài tiền ra chẳng có gì. Dì nhìn cậu rất vừa mắt, lần sau tới ăn cơm nhé.”
“Đúng đấy,” Thôi Hiểu khoác vai mẹ, “Nhà chúng ta nghèo nên chỉ có mỗi tiền thôi.”
Vu Hướng Tây kiên quyết không nhận, cậu chào mọi người rồi vội vã lên xe tải đi về.
Phó Nhàn Linh ở lại chơi một lúc, lúc ra về lại bị bà Thôi dúi cho một chiếc túi Hermes mới tinh: “Cái này màu tươi quá, dì không hợp, con cầm về dùng đi.”
Phó Nhàn Linh còn chưa kịp từ chối, bà Thôi đã nhét túi vào tay cô rồi đóng sầm cửa lại.
“Thôi Hiểu,” Phó Nhàn Linh thở dài, “Lần sau tớ không dám đến nhà cậu nữa.”
“Ai bảo mẹ tớ quý cậu như vậy,” Thôi Hiểu cười, ôm lấy vai bạn, “Cậu đối xử tốt với tớ, tớ đương nhiên cũng phải tốt lại với cậu.”
Phó Nhàn Linh xúc động ôm chầm lấy Thôi Hiểu: “Cảm ơn cậu, bao nhiêu năm nay vẫn luôn ở bên cạnh tớ.”
“Sến súa quá.” Thôi Hiểu đẩy cô ra, “Đi thôi, chị đây đưa cưng đi chọn một chỗ thật lãng mạn, mời cún con ăn tối.” Cô nàng ghé sát vào tai Phó Nhàn Linh, cười gian xảo: “Mà này, tối nay cậu mặc đồ lót gì đấy? Có phải một bộ không? Quần chữ T nhé?”
Phó Nhàn Linh vừa mới cảm động xong, giờ lại tức đến đỏ mặt: “BIẾN!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận