Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa Tối Của Dục Vọng
Sau màn “phục vụ” đầy gượng ép, Phó Hoành dường như đã lấy lại được chút bình tĩnh. Hắn nhìn đồng hồ, rồi nhấc điện thoại gọi đến một nhà hàng Pháp nổi tiếng ở Ottawa, đặt một bữa tối thịnh soạn mang đến tận nhà. Đó là nhà hàng mà khi còn sống ở đây, hắn thường đưa cô đến, nơi có món sườn cừu mà cô rất thích.
Khoảng 40 phút sau, chuông cửa reo. Nhân viên phục vụ bày biện các món ăn lên bàn ăn sang trọng. Salad tươi ngon, bít tết nướng than củi thơm lừng, sườn cừu hầm mềm tan, súp kem nấm béo ngậy và tráng miệng là bánh mousse chanh dây.
Hắn rót cho mình một ly rượu vang đỏ, còn rót cho cô một ly nước ép cam. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ánh sáng vàng dịu nhẹ, tạo nên một không khí lãng mạn, ấm cúng, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng và dục vọng trần trụi vừa diễn ra.
Tinh Thần đã rửa mặt sạch sẽ, thay một bộ váy ngủ lụa mỏng manh. Cô ngồi xuống ghế, nhìn bàn thức ăn hấp dẫn mà bụng réo lên khe khẽ. Cả ngày lo lắng, chạy đôn chạy đáo, cô chưa ăn gì tử tế. Nhưng ngồi đối diện với “ác ma”, cô không dám tự tiện động đũa.
“Ăn đi.” Phó Hoành nhấp một ngụm rượu, ra hiệu cho cô.
Được sự cho phép, Tinh Thần cầm dao nĩa lên, bắt đầu cắt miếng bít tết. Cô ăn rất từ tốn, nhưng ánh mắt lấp lánh khi thưởng thức món ngon đã tố cáo sự đói bụng của cô. Phó Hoành nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên. Cô lúc nào cũng vậy, dễ dàng thỏa mãn với đồ ăn ngon, giống như một con mèo nhỏ được cho cá.
Nhưng bữa ăn yên bình không kéo dài được lâu. Khi cô đang đưa một miếng sườn cừu vào miệng, Phó Hoành bất ngờ đứng dậy, đi vòng qua bàn, kéo ghế của cô ra và nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên đùi hắn.
“A… anh làm gì vậy? Em còn chưa ăn xong…” Tinh Thần hoảng hốt, tay vẫn cầm cái nĩa.
“Em ăn của em, tôi ăn của tôi.” Hắn nói tỉnh bơ, một tay ôm eo cô, một tay luồn vào trong váy ngủ, vuốt ve làn da đùi mịn màng.
“Đừng… đang ăn cơm mà…” Mặt cô đỏ bừng, cố gắng đẩy hắn ra nhưng sức lực của cô sao đọ lại được với hắn.
Hắn vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương cơ thể ngọt ngào, rồi cắn nhẹ lên vành tai nhạy cảm. “Mùi của em còn thơm hơn cả thức ăn.”
Bàn tay hư hỏng của hắn không dừng lại ở đùi mà tiếp tục tiến sâu hơn, chạm vào lớp vải cotton của chiếc quần lót nhỏ. Ngón tay hắn miết nhẹ qua khe rãnh ẩm ướt, khiến Tinh Thần giật bắn người, đánh rơi cả cái nĩa xuống đĩa kêu “keng” một tiếng.
“Ưm… Phó Hoành… xin anh… để em ăn xong đã…” Cô nức nở, đôi mắt ngấn nước nhìn hắn đầy ủy khuất. Cô thực sự rất đói.
Nhìn bộ dạng đáng thương của cô, Phó Hoành bật cười khàn khàn. Hắn hôn chụt lên môi cô một cái, rồi vỗ vỗ vào mông cô: “Được rồi, tha cho em lần này. Ăn nhanh lên, tôi không có nhiều kiên nhẫn đâu.”
Hắn thả cô về ghế. Tinh Thần vội vàng ăn ngấu nghiến, chỉ sợ hắn đổi ý. Nhưng ánh mắt nóng rực của hắn vẫn dán chặt vào cô, như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay tại bàn ăn này.
Và quả nhiên, ngay khi cô vừa buông đũa, hắn đã bế thốc cô lên, sải bước về phía phòng ngủ. “Ăn no rồi chứ? Giờ đến lượt tôi.”
Hắn ném cô lên chiếc giường rộng lớn phủ ga trải giường màu đen tuyền. Tinh Thần chưa kịp phản ứng, thân hình cao lớn của hắn đã đè xuống. Hắn không dạo đầu, không vuốt ve nhẹ nhàng, mà trực tiếp xé toạc chiếc quần lót của cô, tách hai chân cô ra và đâm mạnh vào.
“Á!” Tinh Thần hét lên đau đớn, cơ thể cô chưa kịp chuẩn bị cho sự xâm nhập thô bạo này. “Đau… nhẹ chút…”
“Ba tháng không gặp, để tôi xem em có lỏng ra không hay vẫn chặt chẽ như vậy.” Hắn gầm gừ, hông thúc mạnh liên hồi, mỗi cú va chạm đều sâu đến tận cùng.
Dục vọng bị kìm nén suốt ba tháng nay bùng nổ như núi lửa. Hắn điên cuồng chiếm đoạt cô, lật cô qua lại đủ mọi tư thế. Từ nằm ngửa, nằm sấp, đến quỳ gối, bế đứng… Hắn muốn để lại dấu ấn của mình trên từng tấc da thịt cô, muốn xóa sạch mọi dấu vết của những gã đàn ông khác trong tâm trí cô.
Tinh Thần như con thuyền nhỏ chòng chành giữa cơn bão tố. Cô chỉ biết bám chặt vào vai hắn, rên rỉ, khóc lóc, cầu xin, rồi lại bị khoái cảm nhấn chìm. “Phó Hoành… chậm lại… em chết mất…”
“Gọi tên tôi! Gọi ông xã!” Hắn ra lệnh, mồ hôi đầm đìa nhỏ xuống ngực cô.
“A Hoành… ông xã… ưm… a…”
Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc nặng nề, tiếng rên rỉ kiều mị vang vọng khắp căn phòng, kéo dài suốt cả đêm dài đằng đẵng. Hắn rút ra rồi lại đâm vào, bắn vào trong cô hết lần này đến lần khác, như muốn lấp đầy cô bằng tinh dịch của mình, để cô hoàn toàn thuộc về hắn, từ thể xác đến linh hồn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận