Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự tự do trở lại

Qua cửa sổ xe, Khương Vãn Ly nhìn thấy chiếc lều của Vương sừng sững càng lúc càng nhỏ dần. Cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt, lúc này nàng mới tin rằng mình thật sự đã trốn thoát ra ngoài, cuối cùng trái tim lo lắng cũng được thả lỏng.
“Thương đại ca, bây giờ tứ tỷ tỷ đang ở đâu?” Thấy không có người đuổi theo, nàng thở phào nhẹ nhõm, cũng có tâm trạng nói chuyện với nam nhân.
“Vẫn còn ở Phong Thành.” Hắn ta vung roi ngựa quất vào mông con ngựa.
“Hả?”
“Phong Thành đã đóng cửa thành, ra vào thành cần phải có văn thư thông quan của Nam Vực quốc. Ta không thể đưa Vãn Ngọc ra khỏi thành nên đã tìm một nơi an toàn để Vãn Ngọc ẩn náu một thời gian. Sau khi Phong Thành mở cổng, ta sẽ đưa nàng ấy ra ngoài.” Thương Cảnh Ngữ giải thích.
Nửa tháng trước, hắn ta đã cạy cửa địa lao dưới đáy hồ cứu Khương Vãn Ngọc ra, nhưng hai người còn chưa kịp ra khỏi thành thì thành chủ của Phong Thành đã hạ lệnh đóng cửa thành, toàn bộ thành truy nã bọn họ. Tuy Thương Cảnh Ngữ sức mạnh lớn mạnh, nhưng thành chủ của Phong Thành cũng là một cường giả linh lực cao thâm, hắn ta lo lắng cho sự an nguy của Khương Vãn Ngọc nên đã tìm một căn nhà không có người trốn một thời gian. Hắn ta gấp gáp cứu người, đã đợi hơn mười ngày, khi thấy quân lính bảo vệ thành không còn truy nã trong thành nữa, hắn ta bèn để lại một mình Khương Vãn Ngọc ở Phong Thành, còn bản thân thì phi ra ngoài cứu người.
“Ta đưa muội tới Lang Thành trước rồi quay lại Phong Thành nghĩ cách đưa Vãn Ngọc ra ngoài. Thiên Khải Thành không dễ đánh, chí ít Nam Vực Vương phải đánh hơn nửa tháng mới có cơ hội vào thành, sau đó chỉnh đốn một chút, đến khi đánh đến Lương Thành cũng đã là chuyện của một tháng sau rồi. Từ giờ trước khi đến lúc đó, ta và Vãn Ngọc sẽ tranh thủ đến Lương Thành hội hợp với muội, sau đó chúng ta cùng đi về phương bắc.”
Phía bắc nằm dưới sự kiểm soát của Bắc Cảnh Vương Ân Thế Ca, được ngăn cách với vùng phía nam bởi một con sông rộng tên là Minh Hà, người qua sông cần thuê thuyền mới có thể đến được lãnh thổ phương bắc. Hiện giờ nội chính Nam Vực Quốc không ổn định, để tránh xảy ra chiến sự với phía bắc tạo thành cục diện bị động nội ngoại công kích, chắc chắn đội quân của Nam Vực Vương sẽ không xâm lược phương bắc. Chỉ cần bọn họ có thể thuận lợi tiến vào phía bắc thì sẽ được an toàn.
Thương Cảnh Ngữ tự mình đánh xe ngựa, đi gấp ngày đêm chạy hai ngày mới đưa Khương Vãn Ly đến được Lương Thành. Lương Thành nằm ở phía tây Thiên Khải Thành, tiếp giáp với sông Minh Hà, thành bang không lớn, nhưng dân cư lại không ít. Thương Cảnh Ngữ thuê cho Khương Vãn Ly một tiểu viện, mua một ít đồ dùng và nguyên liệu, thu xếp ổn thỏa cho nàng xong thì lập tức khởi hành rời khỏi Lương Thành phi đến Phong Thành.
Sau khi thoát khỏi thân phận nô thiếp, Khương Vãn Ly đã có được sự tự do biến mất từ ​​lâu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, vui mừng. Nàng tốn rất nhiều công sức nhóm lửa rồi làm cho mình một bát mì, mùi vị cũng bình thường, nhưng nàng đã nhiều ngày không được ăn một bữa cơm bình thường, theo nàng thấy nước trắng đơn điệu, nhạt nhẽo cũng là mỹ vị hiếm có.
Bốn ngày tiếp theo, nàng luôn ở trong tiểu viện này. Vì là một tiểu viện độc lập, bên cạnh cũng không có nhà ở, do vậy nên sẽ không ai có thể phát hiện có một nữ nhân xinh đẹp sống trong tiểu viện này. Mỗi ngày nàng đều đổ ra một ít đồ ăn, vốn không giỏi nấu ăn lắm, nhưng sau khi thử làm mấy lần cũng xem như ra hình ra dạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận