Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bị ngón tay thô ráp của đàn ông tàn bạo moi móc đúng điểm G, Mạn Nhu sướng đến mức nhịn không được rên rỉ gào lên một tiếng dâm đãng, hai chân đang quắp lấy anh tức thì mềm nhũn vô lực xụi lơ ngồi bệt trên đùi Cao Nghị. Nước nôi dâm thủy bên trong hoa huyệt vì đợt kích thích mà trào ra ào ạt, nhỏ giọt tí tách làm ướt đẫm cả một mảng đùi rắn chắc của anh, ngón tay nam tính càng thừa cơ hội cắm vào moi móc càng sâu hơn. Cao Nghị nhìn từ trên cao xuống thấy cô đang đê mê đắm chìm trong khoái cảm, đôi tay nhỏ bé đã xụi lơ không rảnh để tiếp tục dùng tay an ủi cái côn thịt đang trướng đau của anh, anh chỉ có thể tự thân vận động giải quyết nhu cầu. Một bên bàn tay ở trong hoa huyệt ướt sũng của Mạn Nhu kịch liệt thọc vào rút ra như đóng cọc, một bên bàn tay tự nắm lấy côn thịt của mình lấy tần suất tương đồng điên cuồng vuốt ve tuốt lượn lên xuống.
Bên tai hòa quyện truyền đến tiếng nước dâm mĩ “Xì xì… òm ọp” văng tung tóe do động tác thọc vào rút ra trong huyệt động, đan xen cùng âm thanh nỉ non rên rỉ lẳng lơ lúc cao lúc thấp, vô cùng câu nhân mê người của Mạn Nhu. Cao Nghị ngửa cổ hít sâu một hơi, tốc độ tay tăng vọt đến mức tàn ảnh, thời điểm Mạn Nhu co giật bị đưa lên đỉnh đầu sóng cao trào thứ hai liền phun ồ ạt ra một cổ dâm thủy xối xả, cùng lúc đó anh cũng gầm lên, dương vật giật nảy phun ra những luồng tinh dịch đặc sệt trắng đục bay trên không trung, vừa vặn bắn dính vương vãi lên đầy mặt, cổ cùng cơ thể trắng nõn của cô. Cả người Mạn Nhu vô lực ướt đẫm mồ hôi và tinh dịch dựa hẳn vào người anh thở dốc. Mặc dù đã xuất tinh nhưng trong lòng Cao Nghị vẫn cảm thấy chưa đủ thỏa mãn, muốn đâm vào huyệt cày xới, nhưng anh cố gắng cắn răng nhẫn nại đè nén, vươn tay lấy chiếc khăn lông lau sạch sẽ tinh dịch nhầy nhụa trên người cả hai, rồi kéo chăn đắp, ôm Mạn Nhu vỗ về lập tức nhắm mắt đi ngủ.
Mạn Nhu nằm gọn trong lồng ngực anh, trầm mặc nhìn động tác cấm dục của anh, thẳng đến khi ngọn đèn phòng tắt phụt, qua một lúc lâu sau cô mới sâu kín, hụt hẫng dò hỏi: “Ông xã… tại sao lại dùng tay? Tại sao không trực tiếp cắm làm với em? Có phải hay không anh chê em…”. Cao Nghị dư sức nghe ra được giọng nói trong trẻo của cô lúc này đang chất chứa có chút oán hờn tủi thân, trong lòng anh thở dài một tiếng xót xa nhưng cố gắng tỏ vẻ ngả ngớn trêu chọc cười nói: “Là ông xã không tốt, không thể dùng gậy thịt lấp đầy thỏa mãn cái tiểu huyệt dâm đãng cơ khát của bà xã. Chỉ là do gần đây cường độ ở thao trường phải huấn luyện hơi nhiều. Sáng sớm ngày mai anh còn phải tuân lệnh ra ngoài làm một cái nhiệm vụ bí mật của quân đội, chắc là phải đi biền biệt mấy ngày lận, nên đêm nay bắt buộc cần phải bảo trì tích trữ tinh lực cùng thể lực chiến đấu. Chờ sau khi anh thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, trở về sẽ thao nát em, đút tinh dịch cho em no căng bụng mới thôi.”.
Mạn Nhu nghe những lời thô tục sắc tình ấy xong liền đỏ bừng hai má, trong lòng xót xa nhưng ngoài mặt vẫn ngượng ngùng hỏi han: “Vậy… Vậy khi nào thì anh mới về nhà?”. Cao Nghị hôn lên trán cô trả lời: “Chắc là khoảng tuần sau. Trong khoảng thời gian mấy ngày anh không có ở đây, em ở nhà phải trông nhà cho tốt, khóa cửa cẩn thận, ăn uống cũng phải bồi bổ đầy đủ không được qua loa tùy tiện, lúc anh về sẽ vạch áo kiểm tra đó. Tốt nhất là ngoan ngoãn đừng có làm cho đại bảo bối nhũ hoa của anh bị gầy đi.”. Vừa nói anh vừa vô lại vươn tay nhéo nhéo một cái vào bộ ngực đầy đặn của Mạn Nhu, khiến cô càng thêm ngượng ngùng xấu hổ, thấp giọng hừ hờn dỗi một tiếng rồi xoay người sang chỗ khác, cố ý đưa tấm lưng trần mỏng manh về phía anh nhắm mắt lại.
Cao Nghị quả thực cũng không có nói dối lừa gạt Mạn Nhu, rạng sáng ngày mai đích xác là anh phải dẫn đội ra ngoài làm nhiệm vụ quân sự, hơn nữa lại còn là một cái nhiệm vụ vô cùng hung hiểm, cửu tử nhất sinh. Vì không muốn để Mạn Nhu ở nhà phải thấp thỏm lo lắng khóc lóc, cho nên anh cố tình vờ nói giảm nói tránh nhắc nhẹ đến việc này, lại cố ý dùng những lời nói vô liêm sỉ dâm tà để trêu chọc làm cô đỏ mặt ngượng ngùng đánh trống lảng. Quả nhiên là chiêu này hiệu nghiệm, Mạn Nhu giận dỗi không tiếp tục truy vấn nguy hiểm gì nữa. Anh vòng tay vững chãi từ phía sau ôm gọn lấy cô, bàn tay to lớn đầy vết chai lẳng lặng vuốt ve bảo vệ vùng bụng phẳng lỳ. Có lẽ là do ảo giác khao khát làm cha mà Cao Nghị lại mơ hồ cảm thấy nơi này dường như đã mềm mại và phồng lên hơn trước rất nhiều. Hy vọng là Mạn Nhu thật sự đang mang trong mình giọt máu cốt nhục của anh, nếu quả thật là như vậy thì dù anh đi chuyến này có xảy ra bề gì… Không! Bậy bạ, tuyệt đối không thể nghĩ gở như vậy! Cao Nghị cau chặt nhíu mày, ánh mắt kiên định sắc bén trong đêm tối dừng trên mái tóc dài óng ả của cô, thầm thề độc trong lòng: Anh bằng mọi giá nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ này một cách xuất sắc thuận lợi, giữ mạng bình an trở về bên mẹ con cô!
Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, thời điểm mà sắc trời bên ngoài cửa sổ vẫn còn mờ mịt hơi sương, Cao Nghị đã lặng lẽ rời khỏi giường êm, nhanh chóng thay bộ quân phục tác chiến, động tác dứt khoát lưu loát thu xếp gọn gàng những đồ vật quân dụng cần thiết chỉ trong vòng chưa tới ba phút, vác balo chuẩn bị lên đường. Lúc tay anh vừa vặn nắm lấy tay nắm mở cửa phòng lại nghe được tiếng bước chân trần lệt bệt vội vàng chạy tới từ đằng sau. Anh quay đầu lại liền nhìn thấy Mạn Nhu chỉ khoác vội chiếc váy ngủ mỏng tang bước đến, trong tay cô cẩn thận nâng niu cầm hộp điểm tâm ngọt ngào mà ngày hôm qua anh mới mua cho cô, thanh âm trong trẻo có chút nghẹn ngào: “Thời gian còn sớm quá, trời lại lạnh, anh ăn chút bánh ngọt lót dạ vào bụng đi đã rồi hẵng đi.”. Cao Nghị khựng lại nhìn Mạn Nhu một cái thật sâu, thấy trong đáy mắt long lanh của cô tràn ngập đầy ắp sự lo lắng quan tâm thì gật đầu đồng ý. Thứ bánh ngọt này được làm rất tinh xảo, anh không chần chừ đưa lên miệng cắn một ngụm lớn, rồi lại cầm lấy ly nước ấm cô vừa rót đưa đến tu một hơi. Sau khi Cao Nghị ăn vội vàng xong, Mạn Nhu nhịn không được bước tới kiễng nhón gót chân hôn lên đôi môi mang vị bánh ngọt của anh một cái thật kêu rồi dịu dàng dặn dò: “Anh đi làm nhiệm vụ cẩn thận, nhớ bình an về sớm một chút, em ở nhà chờ anh.”. Chân mày đang nhíu chặt của Cao Nghị tức khắc giãn ra, khóe môi cương nghị cong lên một nụ cười sủng nịnh vô cùng soái khí. Mạn Nhu đứng tựa cửa nhìn theo bóng dáng cao lớn hiên ngang của anh hòa vào sương sớm rời đi, bàn tay đặt lên ngực trái, nơi trái tim vẫn còn đang đập thình thịch nhảy bùm bùm không ngừng nghỉ. Tuy bản thân biết rõ mồn một là vì muốn hoàn thành nhiệm vụ sinh tồn, trốn tránh cái chết nên mới làm mọi cách công lược anh, nhưng trong khoảng thời gian đầu ấp tay gối sớm tối ở chung với nam nhân ưu tú này, tâm can cô không tránh khỏi cũng đã thực sự động tâm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận