Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bạn giường hay Vật sở hữu?
“Thả em ra!” Hứa Khả dùng hết sức đẩy anh ra. “Anh bị điên rồi! Anh là đồ cầm thú!”
Chu Đại lùi lại, nhưng ánh mắt chiếm hữu vẫn không rời khỏi cô.
“Em nói đúng.” Hứa Khả thở hổn hển, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô phải đâm vào chỗ đau của anh ta. “Giữa chúng ta chỉ là quan hệ bạn giường. Anh cho em tiền, em cho anh cơ thể. Sòng phẳng. Anh không có quyền quản lý cuộc sống của em.”
Cô nhìn anh, cười gằn: “Hay là chú già đây thật sự động lòng rồi? Động lòng với đứa cháu gái đáng tuổi con mình sao?”
“Hứa Khả!” Anh gầm lên.
“Em nói sai à?” Cô nhún vai. “Em nói cho anh biết, em chán cái biệt thự của anh rồi. Em sẽ dọn ra ngoài ở.”
Đó là một đòn chí mạng. Chu Đại sững sờ. Dọn ra ngoài? Ra khỏi tầm kiểm soát của anh? Không bao giờ.
“Em nghĩ tôi sẽ cho phép?” Anh cười lạnh.
“Em không cần anh cho phép.” Hứa Khả nói dối. Cô biết mình đang ở thế yếu. “Em đã trưởng thành. Em có tiền của anh cho, em có thể tự thuê nhà.”
Chu Đại nhìn cô, sự giận dữ ban đầu đã nguội đi, thay vào đó là sự tính toán lạnh lùng. “Em có thể đi.”
Hứa Khả ngạc nhiên. Dễ dàng vậy sao?
“Nhưng,” anh nói tiếp, “Ngay khi em bước ra khỏi cửa, tôi sẽ gọi điện cho mẹ em. Tôi sẽ nói cho bà ta biết con gái bà ta đã làm gì trong nhà tôi. Tôi sẽ nói cho bà ta biết em đã bò lên giường của ‘chú’ mình như thế nào.”
“Anh… anh dám!” Hứa Khả tái mặt. Đây là điểm yếu duy nhất của cô.
“Em thử xem.” Anh mỉm cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng. “Em có thể nổi loạn với tôi, nhưng em không thể nổi loạn với bà ta. Bà ta sẽ tống em về quê ngay lập tức.”
Hứa Khả nghiến răng. Cô bị nhốt rồi.
“Vậy anh muốn gì?”
“Ngoan ngoãn.” Anh vươn tay, vuốt lọn tóc màu mè của cô. “Ở yên trong nhà tôi. Đừng gặp gỡ bất cứ thằng con trai nào khác. Chờ tôi ‘ăn’ em.”
“Em còn phải đi học.”
“Tôi sẽ đưa em đi. Ăn sáng xong, tôi đưa em đến chỗ hẹn.” Anh khởi động xe, như thể cuộc cãi vã vừa rồi chưa từng xảy ra. “Nhưng Hứa Khả,” anh nói, giọng nhẹ bẫng, “Gửi địa chỉ và số điện thoại của thằng nhóc đó cho tôi.”
Đó không phải là một yêu cầu. Đó là một mệnh lệnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận