Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày trở lại trường, Thịnh Hạ cảm thấy như được giải thoát. Không khí của trường đại học Quang Đại, mùi sách cũ trong thư viện, tiếng cười đùa của sinh viên… tất cả đều là sự “bình thường” mà cô khao khát.

Cô tiễn ba mẹ ở cổng, hứa hẹn đủ điều, cho đến khi chiếc xe của họ khuất dạng. Cô xoay người, hít một hơi thật sâu. Tự do.

Nhưng sự tự do đó chỉ kéo dài được ba giây.

Anh ta đứng đó. Tựa lưng vào một gốc phượng vĩ, ngay đối diện cổng chính. Lạc Hàn Đông.

Anh ta vẫn mặc áo sơ mi, nhưng là màu đen, quần jeans sẫm màu. Khí chất lạnh lùng, xa cách của anh ta khiến anh ta nổi bật giữa đám đông sinh viên ồn ã. Anh ta như một con báo đen lạc vào giữa bầy cừu trắng.

Hai nữ sinh rụt rè bước đến trước mặt anh ta, đỏ mặt, chìa điện thoại ra, lí nhí xin Wechat.

Lạc Hàn Đông không thèm liếc nhìn họ. Anh ta ngẩng đầu, đôi mắt xuyên qua hàng chục mét, ghim chặt lấy Thịnh Hạ. Anh ta nói gì đó với hai cô gái kia. Bọn họ tiu nghỉu, thất vọng quay đi, còn liếc nhìn Thịnh Hạ với vẻ ghen tị.

Thịnh Hạ đứng chôn chân tại chỗ.

Anh ta bước về phía cô. Mỗi bước chân của anh ta đều vững chãi, như đang đo đạc lãnh địa của mình. Anh ta không nói gì, chỉ lướt qua cô.

“Đi thôi.”

Cô vô thức đi theo anh ta. Anh ta đưa cô đi một vòng quanh trường. Thư viện. Sân vận động. Khu giảng đường. Ký túc xá nữ. Anh ta như một vị vua đi tuần tra lãnh thổ của mình, và cô, là chiến lợi phẩm của anh ta.

Anh ta đang cho cô thấy, ngay cả nơi “an toàn” nhất của cô, anh ta cũng có thể tùy ý ra vào.

Anh ta không đòi hỏi cô. Anh ta chỉ im lặng đi bên cạnh. Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả lời đe dọa. Anh ta đang chơi trò mèo vờn chuột. Anh ta nới lỏng sợi dây xích, để cô nếm trải một chút ảo ảnh của tự do, trước khi giật mạnh nó lại.

Anh ta đưa cô về đến tận cổng ký túc xá. “Về đi.”

Rồi anh ta quay người rời đi. Thịnh Hạ nhìn theo bóng lưng cao gầy mà cô độc đó, trái tim phức tạp đến cực điểm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận