Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Rình Rập Chốn Hành Lang
Về đến căn hộ cao cấp, Lâm Nhạc ném mạnh túi xách lên ghế sofa. Lồng ngực cô phập phồng, cảm giác bức bối, ghen tuông cào xé tâm can khiến cô bực tức đến mức muốn phá nát mọi thứ. Đúng là đàn ông tồi tệ! Dám diễn tuồng ân ái, âu yếm vợ sắp cưới trước mặt mình! Lại còn bày đặt giả vờ lạnh nhạt nữa chứ! Càng nghĩ, bụng dưới cô lại vô thức co thắt, hình ảnh hơi thở nóng rực và cái ôm dịu dàng của Mộ Thần năm nào cứ lởn vởn khiêu khích trong đầu não.
Thấy mẹ mặt mày sưng sỉa, lầm bầm chửi rủa, Lâm Kỳ rót một ly nước lọc mang đến, vắt chéo chân ngồi đối diện, nhướng mày hỏi sắc lẻm: “Mẹ, mẹ đang hừng hực bốc hỏa vì ghen đúng không? Mẹ thèm khát chú Mộ, đúng chứ?” Lâm Nhạc giật thót tim, nụ cười gượng gạo méo mó đông cứng trên môi. Cô chột dạ, luống cuống lấp liếm: “Con… con vắt mũi chưa sạch thì biết cái gì! Chú ấy là chú của mẹ…” “Đừng có diễn nữa mẹ. Hai người đâu có cắc máu mủ ruột rà nào. Mẹ thèm muốn nhục dục với chú ấy, khao khát hơi ấm của chú ấy thì có cái quái gì là sai trái? Con chỉ hỏi thẳng mẹ một câu thôi: Cái người đàn ông đêm hôm đó gieo giống đẻ ra anh em con, có phải chính là cái ông chú Mộ đó không?”
Lời chất vấn trần trụi, đi thẳng vào vấn đề của đứa con trai sáu tuổi khiến Lâm Nhạc hóa đá. Rốt cuộc bộ não thiên tài của thằng bé này cấu tạo bằng cái quái gì thế? “Kỳ Kỳ… thật ra…” Cô còn chưa biết dùng lý do gì để nhét lại sự thật dơ bẩn này vào bóng tối thì tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên giải vây. Nhìn màn hình hiển thị tên Phùng Lệ Quân, Lâm Nhạc như vớ được cọc, vội vàng cầm điện thoại trốn thục mạng ra khu vực hành lang bên ngoài căn hộ để nghe máy.
Trong phòng, Lâm Kỳ khẽ nhếch mép, moi từ trong túi quần ra sợi tóc có gắn nang chân lông của Mộ Thần. Mẹ không nhận, vậy thì để kết quả ADN vạch trần mọi sự thật.
Ngoài hành lang vắng lặng, Lâm Nhạc áp điện thoại lên tai, giọng Lệ Quân ríu rít truyền đến: “Bà tướng, mười hai tiếng nữa tôi xách vali đáp xuống thành phố của bà rồi đấy! Chuẩn bị ra sân bay rước tôi và anh Phó Mạnh Đình đi! Chúng tôi qua công tác tiện thể dắt bà đi quẩy!” “Cậu và anh ấy cũng mò sang đây sao? Khốn nạn thật, cậu thì phơi phới, còn tớ đang bị vướng vào một mớ bòng bong dơ dáy đây này.” Lâm Nhạc thở dài thườn thượt. “Sao thế? Áp lực công việc à?” “Cậu thừa biết nếu Mộ Thần đánh hơi được cái thai năm đó và hai đứa con của mình là giống nòi của anh ấy, anh ấy sẽ làm gì mà! Mình chỉ muốn nặn xong cái bản vẽ khốn kiếp này rồi xách mông chuồn thẳng khỏi đây thôi!” Lâm Nhạc bực bội cào tóc. “Thôi bớt than vãn đi. Dù sao thì Mộ Thần cũng là ba ruột của con…” “Ngậm miệng lại! Cấm cậu tuyệt đối không được bép xép chuyện xác thịt của mình và anh ấy cho bất kỳ ai nghe không! Thằng Kỳ Kỳ nó đang nghi ngờ rồi đấy!” “Mình đâu có đui mà không thấy. Thằng Kỳ đúc từ một khuôn của ba nó thế kia, hai người cứ cọ xát giáp mặt nhau thế này trước sau gì cũng lột trần nhau ra thôi!” “Tới đâu hay tới đó. Anh ấy sắp đè ả Mục Tử Yên ra kết hôn rồi. Mình đéo rảnh làm kỳ đà phá nát gia can người khác.”
Cúp máy, Lâm Nhạc thở hắt ra một hơi não nề. Khi cô vừa xoay người lại định mở cửa vào nhà, bóng dáng to lớn, sừng sững của Mộ Thần đã lù lù xuất hiện ngay trước cửa thang máy. Anh đứng đó, hai tay đút túi quần, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ khóa chặt lấy cô, tỏa ra luồng sát khí cuồn cuộn. Trái tim Lâm Nhạc đập thịch một cái rớt xuống tận dạ dày. Anh ta mò tới đây làm cái quái gì? Vừa nãy đi hầu hạ bố mẹ vợ cơ mà? Khoan đã… những lời cô oang oang thú tội về cái thai và huyết thống vừa rồi… anh ta có nghe thấy không?!
Mộ Thần chầm chậm sải những bước chân dũng mãnh tiến lại gần. Mùi hương bạc hà nam tính xộc thẳng vào cánh mũi Lâm Nhạc khiến cơ thể cô vô thức run rẩy. Cô lùi lại theo phản xạ, lưng chạm mạnh vào bức tường lạnh lẽo. Còn chưa kịp vặn tay nắm cửa, một bàn tay to lớn, nóng rực như sắt nung đã tóm chặt lấy cổ tay cô, mạnh bạo ép chặt cơ thể mỏng manh của cô dán sát vào tường. “Chú… chú làm cái trò lưu manh gì ở đây thế?” Lâm Nhạc lắp bắp, lồng ngực phập phồng cọ xát vào bờ ngực vạm vỡ của anh. “Chạy cái gì? Vừa bép xép cái bí mật dơ bẩn gì mà thấy tôi lại giật thót tim như thế?” Giọng Mộ Thần khàn đặc, đầy nguy hiểm sát bên vành tai cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận