Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc gọi từ địa ngục
Cơ thể Thư Tâm vẫn còn run rẩy sau cơn bão táp. Cô nằm co quắp trên tấm đệm, cố kéo những mảnh vải rách rưới còn sót lại của chiếc váy đỏ để che thân. Lăng Thiệu đã đứng dậy, thản nhiên mặc lại quần áo.
“Đứng dậy đi,” hắn ra lệnh.
Cô cố gượng dậy, nhưng hai chân mềm nhũn.
Hắn cười khẽ, một nụ cười thỏa mãn. Hắn ngồi xổm xuống, đối diện với cô. “Em có biết em đáng yêu nhất là lúc nào không?”
Cô ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn hắn.
“Là lúc này. Lúc em bị anh thao đến mức không còn sức lực, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.” Hắn đưa tay, vuốt lAũi tóc bết mồ hôi trên má cô.
Rồi, hắn đột ngột kéo khóa quần. Cự vật vừa mới nghỉ ngơi lại một lần nữa ngóc đầu dậy.
“Anh…” Thư Tâm kinh hoàng.
“Ngoan nào,” hắn nói, giọng dịu dàng một cách đáng sợ. “Bồi thường cho anh.”
Hắn đưa nó đến trước mặt cô. Cô nhắm mắt quay đi. Hắn nắm lấy cằm cô, siết mạnh.
“Anh nói, bồi thường cho anh.”
Cô bật khóc. Sự tủi nhục dâng lên tột độ. Nhưng cô không thể chống cự. Cô chậm rãi cúi xuống.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại di động của cô vang lên. Tiếng chuông quen thuộc, bản nhạc chuông mà cô đã đặt riêng cho Lý Đức Hải.
Cả hai sững lại. Tiếng chuông vang lên liên hồi trong căn phòng ngột ngạt, như tiếng gọi từ một thế giới khác, một thế giới mà cô đã cố quên đi.
“Đừng… đừng nghe…” Thư Tâm van xin.
Ánh mắt Lăng Thiệu lóe lên một tia tàn nhẫn. “Tại sao không? Nghe đi.”
“Không!”
“Nghe máy,” hắn gằn giọng. “Hoặc là em nghe máy, hoặc là anh sẽ thao em ngay bây giờ, và để cho chồng em nghe thấy tiếng em rên rỉ.”
Cô run rẩy, với tay lấy chiếc túi xách. Bàn tay cô không thể nào bấm nút nghe.
Hắn giật lấy điện thoại. Hắn bấm nút nghe, và bật loa ngoài.
“…Alô? Vợ à? Sao lâu vậy em mới nghe máy?” Giọng Lý Đức Hải vang lên, hiền lành và lo lắng.
Thư Tâm cứng đờ.
“Nói chuyện với hắn đi,” Lăng Thiệu ra lệnh, và hắn đứng dậy.
Cô chưa kịp hiểu hắn định làm gì. Hắn đã vòng ra sau lưng cô, lật cô lại. Hắn không nói một lời, tàn nhẫn đâm vào cô từ phía sau.
“Á!”
“Em sao thế, vợ?” Giọng Lý Đức Hải lo lắng. “Em đang ở đâu vậy? Sao có tiếng động lạ thế?”
Lăng Thiệu bịt miệng cô lại, nhưng hắn vẫn thúc mạnh. Cô cắn chặt vào tay hắn, nước mắt giàn giụa.
Hắn ghé vào tai cô, thì thầm: “Nói dối hắn đi. Nói rằng em đang bận. Nói rằng em đang ở với giáo sư.”
Thư Tâm lắc đầu, van lơn.
Hắn thúc một cú thật sâu, khiến cô co giật.
“Alô? Vợ ơi? Em có đó không?”
Lấy hết sức bình sinh, Thư Tâm nức nở: “Em… em đây… Em đang bận… đang… đang ở chỗ giáo sư Dương… Bọn em đang… đang trao đổi tài liệu…”
Lăng Thiệu cười không ra tiếng. Hắn tăng tốc. Hắn muốn cô phải trả giá cho lời nói dối đó, muốn cô phải nhận thức rõ ràng mình đang ở đâu, và đang làm gì.
“Vậy à? Thế… khi nào em xong?”
“Em… em không biết… Khi nào xong em… em gọi lại…”
“Ừ, vậy em làm việc đi. Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”
Điện thoại tắt.
Thư Tâm gục ngã. Lăng Thiệu vẫn ở trong cô. Hắn giữ cô lại, không cho cô gục ngã hoàn toàn. Hắn xoay người cô lại, bắt cô đối diện với hắn.
“Em thấy không?” hắn nói, giọng khàn đặc vì khoái cảm. “Em làm được mà. Em nói dối rất trôi chảy.”
Hắn hôn lên những giọt nước mắt của cô. “Giờ thì, chúng ta tiếp tục ‘trao đổi tài liệu’ nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận