Chương 330

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 330

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Góc cảm ơn Chân thành cảm ơn tiên tử Kira109 đã donate 10.000 vàng cho truyện, yêu thương 3
329 Thăm dò Ôn Thời Khải 4
Trong đôi mắt màu nâu nhạt của anh ta vẫn là thứ khiến người ta không nhìn thấu.
Lâm Chi Nam tiếp tục dạy cô ta “Kinh ngạc qua đi, khẽ cười gật đầu, không cần nhìn anh ta.”
Đối diện với bóng dáng cực kỳ có cảm giác tồn tại trước mặt, nhịp tim Khương Nhiêu đã hỗn loạn đến cực hạn, cô ta không biết nét mặt của mình phải chăng có giống như Lâm Chi Nam chỉ định.
Đè nén xúc động run chân, cô ta bỏ phấn lại vào hộp, chậm rãi rời đi.
Lúc đi qua mấy người kia, trong giây lát Chu Nguyên và cô ta có đối mặt, từ buồn bực trong chớp mắt hóa thành giật mình, Khương Nhiêu đã sát bên người rời đi.
Xác định bóng dáng người đã biến mất ở bên ngoài khu tự học, Chu Nguyên mới nói “Thời Khải, không phải cô gái kia …”
Còn chưa nói xong đã phát hiện Ôn Thời Khải sớm đi đến dựa vào vách tường bên trái, cầm một viên phấn, đôi mắt nhìn chằm chằm lên bảng đen, giống như có điều suy nghĩ.
Người đàn ông nghiêng đầu sang chỗ khác, gương mặt anh tuấn cùng ngũ quan thâm thúy, lúc này lại có chút lười biếng, anh ta cau mày “Là gì?”
Lại nữa rồi, nhìn dáng vẻ hờ hững này của anh ta, rõ ràng không biết người ta, cô gái không công theo đuổi một tháng, khó trách bây giờ hết hi vọng thờ ơ.
Chu Nguyên buồn cười lắc đầu, đi đến bên cạnh anh ta, khoanh tay trước ngực nhìn anh ta viết lên bảng đen, rõ ràng đối với phép tính này đã tính trước kỹ càng.
Mà trên lầu, Lâm Chi Nam cũng nhìn Ôn Thời Khải gọn gàng dứt khoát dọc theo từng ô chữ viết xuống đáp án.
Ngoại trừ cảm thán IQ người này trâu bò, cô cũng tinh mắt phát hiện ra…
Ở ô chữ cao nhất Khương Nhiêu viết xuống ba số, anh ta cũng không xóa đi, nói rõ đáp án 198 hợp ý anh ta, lười xóa.
Lâm Chi Nam không nhịn được có chút vui mừng, đây xem như là một phương thức nhớ rõ Khương Nhiêu.

“Cô không biết vừa rồi tôi có bao nhiêu căng thẳng đâu, cảm giác tim như ngừng đập, vừa rồi tôi không thất thố chứ?”
Nhìn Khương Nhiêu ở đối diện bàn đọc sách không ngừng vỗ ngực, Lâm Chi Nam lắc đầu bật cười hỏi “Ngoại trừ căng thẳng, cô nhìn phản ứng của anh ta, cảm thấy đối với cô, anh ta có ấn tượng không?”
“Đại khái là… Không…” Không thể nói Khương Nhiêu không mất mát “Đây xem như là lần đầu tiên tôi và anh ấy đối mặt theo đúng nghĩa, trước đó ánh mắt lạnh nhạt quét qua giống như lá từ trên cành cây rơi xuống, đoán chừng chưa đến nửa giây.”
“Tôi không ít lần chủ động bắt chuyện, hoặc là tặng đồ chơi nhỏ cho anh ấy.” Khương Nhiêu nhỏ giọng “Mặc dù trên mặt anh ấy ôn hòa lễ phép, nhưng cảm giác cổ quái, bây giờ nghĩ lại, căn bản không vì tôi mà tâm trạng có bất kỳ gợn sóng nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận