Chương 330

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 330

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những ngày này, cuối cùng Chức Vụ cũng đến được Tàng Thư Các, nơi hiếm khi có người đặt chân tới tɾong Yểm Uyên Cung.
Nhưng Tàng Thư Các chia thành nội các và ngoại các.
Lão ma tu trông coi thư các ngạc nhiên khi có người đến đây, nhưng cũng chỉ cho phép Chức Vụ tự do lật sách ở ngoại các, không cho nàng vào nội các.
Chức Vụ đến liên tiếp mấy ngày, cuối cùng mới tìm thấy một số manh mối tɾong quyển cổ thư.
Nhưng những manh mối này lại khiến trái tim thiếu nữ từ vừa mới thấy chút hy vọng đã lập tức rơi xuống vực thẳm.
Tử Duệ người cùng phòng với Chức Vụ nhận thấy sự khác thường của nàng, không khỏi tò mò hỏi “Những người đi cùng chúng ta đều đã loại bỏ hết hắc khí tɾong cơ thể, A Vụ, sao cô vẫn chưa khá hơn?”
Những người khác chỉ vô tình chạm phải hắc khí, mức độ trầm trọng không bằng Chức Vụ người đã rơi vào Hắc Uyên cả đêm.
Nhưng mấy ngày qua, ngoại trừ đôi mắt, tình trạng của nàng chẳng hề cải thiện chút nào, khoảng cách giữa nàng và những người khác ngày càng lớn. Trong số những người đó còn có cả người g͙ià, nàng trẻ như vậy, chẳng lẽ lại không bằng cả người g͙ià sao?
Chức Vụ trở về từ Tàng Thư Các với tâm trạng thất vọng, tɾong đầu nàng đã tìm ra câu trả lời cho câu hỏi đó.
The0 cổ thư, khi người thường tu luyện thì cơ thể như một chiếc vại lớn, dù là tu luyện thanh khí hay ma khí thì đều cần liên tục hấp thụ và luyện hóa khí vào cơ thể.
Thanh khí sẽ bị hắc khí ăn mòn nhưng ma khí thì không.
Vì vậy, khi người bị nhiễm hắc khí lựa chọn trở thành ma tu thì cơ thể sẽ dần tràn đầy ma khí, hắc khí sẽ bị đẩy ra khỏi người.
Nhưng Chức Vụ lại là trường hợp đặc biệt tɾong nhóm này…
Bởi vì cổ thư cũng đề cập rằng, người có hồn phách không trọn vẹn giống như một chiếc vại bị thủng, dù có tu luyện thế nào cũng không thể lấp đầy chứ đừng nói đến việc dùng ma khí để đẩy hắc khí ra ngoài. Đó cũng là lý do tại sao tất cả mọi người gần như đã loại bỏ hết hắc khí tɾong cơ thể, chỉ còn Chức Vụ là chưa.
Hơn nữa, khi Chức Vụ trở về Vân Thanh Tông, các trưởng lão tɾong tông môn kiểm tra tư chất của nàng xong đã từng quả quyết cả đời này nàng không thể tu luyện để đạt được trường sinh. Vì vậy, Vân lão phu nhân rấtthất vọng, để xứng với thân phận lớn tiểu thư của Vân Thanh Tông, nàng cần phải có linh khí và tài năng như Vân La để không làm mất mặt tông môn.
Do đó vì thiếu hụt thần hồn bẩm sinh nên dù Chức Vụ có cố gắng thế nào thì cũng định sẵn nàng không thể thành công.
Ngoại trừ lần nàng tình cờ chạm vào Ma Tôn…
Sau lần nàng lén lút tiếp cận đối phương, mặc dù cổ họng vẫn chưa thể phát ra âm thanh nhưng cảm giác tắc nghẽn không còn nặng̝ nề như trước.
Vì vậy, nàng đành tạm thời từ bỏ ý định trở thành ma tu, dồn hết hy vọng còn lại vào Ma Tôn. Giống như lần trước chạm vào y, hắc khí trên mắt ít nhất nên có thể lập tức khôi phụcthị lực, nếu muốn cổ họng hồi phụcthì có lẽ cần phải thường xuyên tiếp xúc với đối phương…
Chức Vụ nhớ lại tình cảnh lần đầu chạm vào đối phương. Đối với thiếu nữ nhút nhát như nàng thì việc này quả thực là một thử thách ở cấp độ địa ngục.

Tử Duệ đã thử thăm dò nhiều lần nhưng vẫn không thể xác định được ai tɾong số những người xung quanh là đồng bọn của mình.
Ở tɾong Yểm Uyên Cung, gần như mỗi ngày đều có một mật thám bị giết chết, điều này h0àn toàn trái ngược với kế hoạch ban đầu của họ.
Do đó Tử Duệ buộc phải tự hành động, cố gắng tìm ra những đồng bọn khác.
Đối với Tử Duệ, cách đơn giản nhất là làm cho những người bình thường biến mất từng người một.
Khi tất cả phàm nhân đều biến mất, những “phàm nhân” tâm cơ giảo hoạt còn lại nhiều khả năng chính là đồng bọn mà nàng ta cần tìm.
Lúc đó họ có thể hợp sức để tìm một cơ hội sống sót tɾong Yểm Uyên Cung.
Trong hậu hoa viên của Yểm Uyên Cung có nhiều bông hoa tím lớn nở rộ.
Tử Duệ tìm đến một ông lão phụ trách tưới cây là lão Từ, nhưng lại ném một con chuột ngay trước mặt ông ta.
Con chuột ngửi thấy mùi hương ngọt ngào từ hoa tím liền hưng phấn bất thường, lập tức lao đến gặm nhấm cuống hoa, nhưng ngay sau đó con chuột nổ tung thành một đống máu thịt nhầy nhụa.
Lão Từ tái mặt, cả người khẽ run rẩy, không ngờ việc chăm sóc hoa cỏ lại nguy hiểm đến vậy. “Họ… họ chỉ bảo ta không được tùy tiện hái hoa bên tɾong, nhưng không nói rằng nó nguy hiểm như vậy…”
“Giao việc này cho người yếu nhất… Người yếu nhất dù sao cũng dễ bị bắt nạt hơn.”
Tử Duệ thở dài, “Nếu lão không nỡ bắt nạt người khác thì chỉ còn cách chờ chết thôi.”
Lão Từ đã sống đến tuổi này cũng không dễ dàng gì, sao lại muốn chết được?
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, lão Từ chủ động tìm đến ma tu, đề nghị giao việc chăm sóc hậu hoa viên của Ma Tôn cho thiếu nữ câm kia.
Người câm đó không ai khác chính là Chức Vụ.
Trong mắt ma tu, nhóm phàm nhân này chẳng khác gì sâu kiến, họ không thèm bận tâm đến chuyện của những con sâu nhỏ, chỉ vung tay tuỳ tiện đồng ý.
Lão Từ cảm tạ Tử Duệ hết lời nhưng Tử Duệ chỉ cười nhẹ nói “Đều là những kẻ số khổ, nếu lão cảm thấy áy náy thì hái cho ta một bông hoa là được.”
Lão vô cùng cảm kích Tử Duệ nên h0àn toàn quên mất lời cảnh báo của ma tu, tiện tay ngắt một bông hoa xuống.
Ngay khoảnh khắc hoa tím bị ngắt khỏi gốc, nó bất ngờ cất tiếng khóc lớn.
Lão Từ đi được vài bước, chưa kịp phản ứng thì đã thấy vết máu bắt đầu chảy ra từ bụng mình.
Trong lúc lão kinh hãi nhìn xuống thì phát hiện nửa thân trên của mình đã tách khỏi nửa thân dưới, rơi phịch xuống đất.
Tử Duệ nhìn xác chết của lão, phát hiện lão quả thật chỉ là một phàm nhân bình thường nên thất vọng quay người rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận