Chương 333

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 333

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đương Nhiên Tôi Cũng Không Phải Cố Ý Giấu Cô
“Xin đừng để bất kỳ dự báo nào xảy ra, người bên cạnh cô thiếu một người cũng không được, cô còn phải trèo lên trên, nhất định phải vượt qua bà già kia.”
“Còn nữa, người bên cạnh cô đều có bí mật giấu diếm cô, trước khi chết bọn họ đã thẳng thắn với tôi, đương nhiên có một số người chết ngoài ý muốn, ngay cả gặp mặt tôi cũng không kịp, chỉ có một số người đến kịp thẳng thắn nói di ngôn với tôi, việc này tôi chỉ nhắc nhở cô, khi nào thì cô phát hiện, khi đó tính.”
“Đương nhiên tôi cũng không phải cố ý giấu cô, vì tôi nhìn thấy tương lai thắng lợi, là cô không biết rõ tình hình trước khi thắng lợi, tôi không muốn bản thân lại thua.”
Kiều Sở Sở cầm bình nước khoáng, tay dần nắm chặt, dần cảm thấy hoang đường: “Hả?”
[Rõ ràng mình đã từng chịu một lần tra tấn?]
[Người bên cạnh mình đều có bí mật giấu mình? Còn thẳng thắn trước khi chết trong một tuyến thời gian khác?]
[Bí mật gì?]
Vi Sinh Hoài Lăng kinh ngạc mở to mắt.
Cậu và Biệt Hạc nhìn nhau.
Xảy ra chuyện gì vậy?
Sao một lúc không gặp Kiều Sở Sở lại biết thêm một số chuyện rồi?
Ai nhắc nhở cô?
Hoài Lăng nhanh chóng nhắn vào trong nhóm: “Thông báo khẩn! Thông báo khẩn! Kiều Sở Sở biết tất cả chúng ta đều có bí mật giấu cô ấy! Nhưng tạm thời cô ấy không biết bí mật gì!”
Bùi Du Xuyên: “?”
Bùi Mộc và Bùi Từ: “?”
Lâm Thanh: “?”
Lâm Thâm: “…Tôi đã nói nên thẳng thắn với em ấy ngay từ đầu đi, bây giờ em ấy phát hiện, chắc chắn em ấy sẽ tức giận!”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “Xong xong, con rất sợ, chị sẽ không để ý đến con nữa!”
Lâu Thính Tứ: “Kiều Sở Sở bên đó nói gì?”
Vi Sinh Hoài Lăng khẩn trương thò đầu ra, nhìn bóng lưng hung hăng bước ra từ cửa hàng của Kiều Sở Sở.
Cậu gõ chữ: “Bây giờ bước chân của cô ấy rất mạnh!”
Bùi Triệt: “?”
Bùi Uyên: “?”
Bùi Phong Lộng: “?”
Bùi Du Xuyên: “Bước chân của em ấy mạnh thì liên quan rắm gì! Ngay cả khi em ấy xoạc chân lộn nhào hai tuần cũng không phải ý chính.”
Bùi Triệt: “Nói ý chính.”
Kiều Sở Sở đứng trước cổng, lấy điện thoại ra muốn gọi điện.
Vi Sinh Hoài Lăng vội vàng gõ chữ: “Kiều Sở Sở bây giờ đang muốn gọi điện, cụ thể muốn gọi cho ai, tôi không biết!”
Đám người trong nhóm lập tức căng thẳng!
Gọi điện thoại hỏi trực tiếp sao?
Rất tốt, chuyện này phù hợp với tính thẳng thắn của Kiều Sở Sở!
Nhưng bọn họ chưa chuẩn bị tâm lý!
Kiều Sở Sở lướt qua danh bạ một lần, cuối cùng dừng lại trên người Bùi Uyên.
Do dự mãi, cô vẫn thả điện thoại xuống.
[Không được.]
[Mình không thể hỏi, bọn họ đều là người thông minh, nếu như không muốn nói, cho dù mình có hỏi thế nào cũng sẽ không nói, nói không chừng còn báo tin cho nhau, đánh cỏ động rắn.]
[Cho nên tuyệt đối không thể hỏi trực tiếp!]
[Mình phải nghĩ làm sao để moi ra được!]
Hoài Lăng: “Tin tốt, Kiều Sở Sở không gọi điện thoại nữa.”
Mọi người nhẹ nhàng thở ra.
Vậy là tốt rồi.
Hoài Lăng: “Tin xấu, Kiều Sở Sở định nói đường vòng rồi.”
Đám người: “? Cậu nói chuyện nhất định phải ngắt quãng như vậy sao?”
Vi Sinh Hoài Lăng và Biệt Hạc đứng ở góc khuất, đeo kính râm đội mũ lưỡi trai, trên người được che chắn vô cùng chặt chẽ.
Hai người bọn họ cảnh giác ngóc đầu ra sau bức tường, nhìn bóng lưng của Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở càng nghĩ càng loạn, vẫn còn mâu thuẫn: [Nếu như tất cả mọi người đều có bí mật giấu mình, đó sẽ là gì?]
[Biết mình là người xuyên sách? Biết mình có hệ thống? Biết kịch bản?]
Lòng bàn tay Vi Sinh Biệt Hạc lạnh buốt, bắt đầu bối rối: “Không thể để cô ấy tiếp tục suy nghĩ nữa, nếu không sẽ nhanh chóng bị phát hiện, phải nghĩ cách ngăn cô ấy lại!”
Trong đầu Biệt Hạc đột nhiên lóe lên một suy nghĩ, dùng tay ra hiệu với Vi Sinh Hoài Lăng: “Em chạy ra đường để xe đâm đi!”
Hoài Lăng: “?”
Hoài Lăng: “Sao không phải là anh bị đâm?”
Biệt Hạc trịnh trọng nói: “Vì mạng em cứng hơn!”
Vi Sinh Hoài Lăng: “? Mạng em cứng hơn cũng không thể bị xe đâm được!”
Biệt Hạc nhíu mày, bỗng nhiên chú ý ở trước câu lạc bộ có hai người tương đối lén lút.
Một người đàn ông trong đó mặc âu phục màu lam, trên mặt là nụ cười hèn mọn.
Một người khác sợ hãi rụt rè, không ngừng nhìn ngó xung quanh, rõ ràng là đang khẩn trương, còn muốn lấy từ trong túi ra thứ gì đó.
Hai người rõ ràng là có quỷ.
Biệt Hạc nhìn ngắm xung quanh, tìm được một viên đá nhỏ trên mặt đất, chuẩn xác ném xuống bên chân Kiều Sở Sở!

Bình luận (0)

Để lại bình luận