Chương 335

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 335

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Biết, Anh Là Ai
Cô còn cười một tiếng, quyến rũ nói: “À, không ngờ chị đây còn nhảy hip hop chứ gì?”
Khóe miệng người áo xanh giật một cái, tức giận nói: “Cô nghe lén người khác nói chuyện lại còn khiêu khích tôi! Cô có biết tôi là ai không?”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở không chút cảm xúc: “Không biết, anh là ai?”
Người đàn ông âu phục xanh gầm thét: “Tôi là em trai Lam Anh, Lam Diệu! Cô dám nghe lén tôi nói chuyện, cô sẽ phải nhận hậu quả xứng đáng, cô là người nhà nào, mau chóng xưng tên ra cho tôi!”
Kiều Sở Sở rất ngạc nhiên: “Tôi không có nghe lén anh nói chuyện nha.”
Người đàn ông âu phục xanh: “? Đừng nói láo, vừa rồi cô đã thừa nhận!”
Kiều Sở Sở ổn định ngồi trên tường, lấy điện thoại di động ra: “Chủ yếu là tôi ngồi ghi âm.”
Người đàn ông âu phục xanh: “Hả?”
Người đàn ông bán thuốc: “Hả??”
Ghi âm thì không phải càng hỏng hơn sao???
Biệt Hạc kinh ngạc, khúc khích cười.
Hoài Lăng cắn môi dưới: “Không biết Kiều Sở Sở đang làm gì, nhưng em thấy chơi rất vui!”
Kiều Sở Sở ngồi trên tường, cười lạnh với người đàn ông mặc âu phục xanh: “Tôi sẽ báo cảnh sát, anh muốn hạ thuốc vớ vẩn cho người khác!”
Sắc mặt người đàn ông áo xanh lập tức thay đổi, đưa tay muốn bắt cô!
Kiều Sở Sở vô cùng linh hoạt nhảy xuống tường, ổn định đáp đất bên trong câu lạc bộ!
Dư Xán và Văn Trạm nhanh chóng chạy đến bên cô: “Vừa rồi em làm gì vậy?”
Lam Anh cùng Hạ Tuyết Thuần tiến đến, quái gở nói: “Ở trên tường làm đồ trang trí chứ sao.”
Lam Anh dò xét nhìn cô từ trên xuống dưới: “Đúng là không có giáo dưỡng.”
“Không có người nào không được giáo dục bằng em trai cô đâu.” Kiều Sở Sở vừa gọi điện thoại vừa nhìn Lam Anh: “Em trai cô muốn hạ thuốc chị Dư Xán và anh Văn Trạm, muốn cho hai người họ phá giới, cần tôi nói rõ hơn không?”
Những người có mặt ở đây đều thay đổi sắc mặt.
Vi Sinh Dư Xán và Văn Trạm chấn kinh nhìn nhau.
Cho nên… có người hạ dược, không phải vì muốn đưa bọn họ lên hai chiếc giường khác nhau.
Mà là muốn hai người họ…
Vi Sinh Dư Xán lập tức tái mặt, bình tĩnh đến mấy cũng không nhịn được phản ứng sinh lí: “Ọe!”
Sắc mặt Vi Sinh Văn Trạm tái xanh, buồn nôn nhíu chặt mày: “…”
Lam Anh mở to mắt: “Cái gì? Cô có chứng cứ sao?”
Lam Diệu hung hăng chạy từ cửa chính vào: “Cô đồ phụ nữ đáng chết này!”
Kiều Sở Sở chỉ về phía Lam Diệu: “Chứng cứ bây giờ đang chạy đến chỗ tôi như một con chó dại.”
Lam Diệu phẫn nộ nắm chặt nắm đấm.
Kiều Sở Sở: “Chứng cứ hiện tại đang chuẩn bị đánh tôi.”
Lam Diệu vung nắm đấm về phía cô!
Kiều Sở Sở: “Chứng cứ chuẩn bị đấm tôi một cú móc phải.”
Một người đàn ông đội mũ trùm đột nhiên xuất hiện đá bay Lam Diệu!
Lam Diệu bị đá bay ra ba mét, lăn lóc trên mặt cỏ: “A!”
Kiều Sở Sở vốn đã chuẩn bị xong công tác chuẩn bị, nhìn thấy chuyện đột ngột xảy ra, khóe miệng giật một cái: “Chứng cứ… bị đạp bay mấy mét?”
Cô nhìn người đàn ông đội mũ trùm đột nhiên xuất hiện.
Người đàn ông đội mũ trùm đeo kính râm và khẩu trang, không chỉ đội mũ trùm mà còn đội mũ lưỡi trai, che kín bản thân rất chặt chẽ.
Cậu không để ý đến Kiều Sở Sở, ngược lại lại nhìn về phía Vi Sinh Văn Trạm.
Ánh mắt Văn Trạm dần trở nên sâu thẳm, hất cằm lên nhìn cậu.
Người đàn ông đội mũ trùm giơ ngón tay giữa lên với anh ta.
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Kiều Sở Sở: [? Người này là ai vậy?]
Người đàn ông đội mũ trùm nhìn về phía Kiều Sở Sở, đặt tay lên đỉnh đầu tạo thành hình trái tim, lắc lư cơ thể như cây cỏ lau.
Lại để tay lên ngực làm hình trái tim.
Lại dùng ngón tay làm hình trái tim.
Trái tim trái tim. Các loại trái tim.
Đột nhiên, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai một chân đá bay người đàn ông đang tạo hình trái tim!
Người đàn ông trái tim ngã bẹp xuống đất!
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai nâng người đàn ông trái tim lên, vững vàng rời đi.
Kiều Sở Sở: “…”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Dư Xán cười khúc khích, đã đoán được thân phận của hai người này: “Đúng là một cặp đôi nhiệt tình.”
Cô ấy mỉm cười nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Đúng không?”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở lạnh nhạt: “Ừm.”
Dư Xán: “?”
Văn Trạm: “?”
Thái độ của cô thế này là thế nào?
Kiều Sở Sở cầm điện thoại lên tiếp tục gọi điện, chuẩn bị báo cảnh sát.
Lam Anh sốt ruột, đưa tay muốn giật lấy: “Đưa đây cho tôi!”
Kiều Sở Sở lập tức lùi về sau mấy bước: “Đừng chạm vào tôi, thể chất tôi loãng xương, cô đụng vào tay tôi một cái là gãy, tôi có thể ngã trên đất gào khóc ăn vạ với cô đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận