Chương 336

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 336

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mà thứ ngôn ngữ cô ta đang nói ra lại là loại ngoại ngữ mà Hiểu Nhu không biết, nhưng tuy không hiểu, Hiểu Nhu cũng có thể cảm nhận được sự dâʍ ɖu͙© trong từng lời nói, tai cô nóng lên.
Tình huống đột phát khiến Hiểu Nhu khϊếp sợ tròn mắt nhìn, sau đó ngượng ngùng quay mặt đi và lúng túng đứng đó chẳng biết phải phản ứng sao nữa.
Nhưng tuy cô không nhìn vào điện thoại của anh nhân viên chuyển phát, tiếng kêu phóng đãng của cô diễn viên trong video vẫn cứ liên tục truyền vào tai cô.
Cảm thấy còn đứng đây sẽ thật bất tiện, cô lúng búng đặt gói hàng của mình sang một bên, nói:
“Tôi… tôi… Anh, anh… À ừm… hôm nay không thể nghiệm thu được thì để mai tôi qua lấy cũng được, tôi, tôi về đã.”
Không biết có phải chỉ là ảo giác của Hiểu Nhu hay chăng, người kia rõ ràng trước đó còn hết sức lạnh nhạt dửng dưng nhưng hiện giờ, ánh mắt hắn ta nhìn cô đã nóng rực như lửa.
Hiểu Nhu càng thêm sợ hãi.
Trực giác mách bảo nơi này quá nguy hiểm, cô lựa chọn quay người chạy ra cửa.
Nhưng chưa chạy được bao xa đã bị nhân viên chuyển phát ôm ngang người, hai chân rời khỏi mặt đất, ra sức vung đá.
“Cứu với! Ai cứu tôi với! Có ai không, cứu với… Ư… ô ô…” Hiểu Nhu quyết định lớn tiếng kêu cứu.
Chỉ tiếc, cô mới kêu được vài tiếng đã bị nhân viên chuyển phát bụm chặt miệng.
Bàn tay to bè của hắn ta che khuất cả nửa khuôn mặt cô, tiếng kêu của cô lập tức bị chèn lại trong miệng, không thoát ra được.
Chỉ còn vài bước là có thể thoát ra ngoài, nhưng giờ đây, Hiểu Nhu chỉ có thể trợn trừng mắt nhìn mình bị nhân viên chuyển phát xách trở về, nhét vào một đống rương hộp lộn xộn.
“Anh làm gì thế, buông tôi ra, buông ra.”
Hiểu Nhu dùng cả tay cả chân xô đẩy chống cự lại hành vi dâʍ ɭσạи của người nọ, đồng thời còn tranh thủ cơ hội kêu cứu.
Khi nhân viên chuyển phát giơ tay bịt miệng cô lần nữa, cô còn cắn mạnh một cái hòng cảnh cáo.
Người đàn ông thu tay lại, hừ lạnh một tiếng: “Nhóc quỷ này răng sắc bén ghê, để lát tôi cho cô em biết mùi lợi hại.”
Nói đoạn, nhân viên chuyển phát lấy cuộn băng dính dán hộp giấy, nhanh nhẹn xé một đoạn, dán lên miệng Hiểu Nhu.
Hiểu Nhu không thể kêu cứu được nữa.
“Ư… Ư…”
Miệng Hiểu Nhu bị dán băng dính, nhưng tay chân cô còn tự do, cô cố dùng cả tay cả chân để nỗ lực vùng vẫy, hai chân điên cuồng đá đạp, ý đồ giãy giụa tìm kiếm một đường sống.
Cô muốn vươn tay giật băng dính xuống, nhưng gã đàn ông lực lưỡng kia đã nhẹ nhàng tóm được tay cô.
Hai chân thon đang đá loạn không chỉ không thể đạp hắn ta ra xa hơn mà còn khiến hắn ta dễ dàng tách chân cô, đẩy người mình tiến vào giữa hai đùi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận