Chương 338

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 338

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thẳng Thắn
Cậu: “Vậy tôi nên làm gì bây giờ hu hu hu.”
Bàn tay gõ chữ của Bùi Bất Tiện cũng run lên: “Không phải cậu nên làm gì bây giờ.”
Lâu Thính Tứ tiếp lời: “Mà là tất cả chúng ta nên làm gì bây giờ.”
Vi Sinh Hoài Lăng: “…”
Vi Sinh Dư Xán nhìn nhóm, lướt từ trên xuống dưới, càng nhìn mặt mày càng xanh: “Sao đột nhiên Kiều Sở Sở lại biết? Nếu như em ấy không để ý tới chúng ta thì sao đây?”
Vi Sinh Văn Trạm vẫn còn giữ tư thế vừa rồi không nhúc nhích.
Vi Sinh Dư Xán chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Đừng tạo dáng nữa, mau nghĩ cách đi! Thời khắc mấu chốt mấy kẻ đầu óc chỉ có yêu đương các người ít nhiều gì cũng phải phát huy một chút tác dụng chứ!”
Đôi mắt Vi Sinh Văn Trạm trầm xuống, anh ta lạnh nhạt nhìn cô ấy: “Em kêu anh cái gì? Anh cũng đâu phải kẻ chỉ biết yêu đương.”
Lòng bàn tay của Vi Sinh Dư Xán toàn là mồ hôi, lau cũng lau không khô, trở nên sứt đầu mẻ trán: “Ban đầu em ở bên em ấy đúng là để tiếp cận em ấy, nhưng cô nhóc này rất khiến người khác thích, em ấy đối xử thật lòng với em, em cũng đối xử thật lòng với em ấy mà.
Em đã trải đường bằng phẳng cho Kiều Sở Sở, làm sao quen biết với lớn lão giới nghệ thuật, làm sao giúp em ấy kiếm nhiều tiền, làm sao từng bước đưa em ấy lên đỉnh cao của giới nghệ thuật, em đã có kế hoạch hết rồi!”
Vi Sinh Dư Xán tóm lấy cánh tay Vi Sinh Văn Trạm: “Quả thật ban đầu em lợi dụng em ấy, nhưng bây giờ em thật lòng với em ấy!”
Vi Sinh Văn Trạm từ từ trầm mặt: “Vậy chúng ta thẳng thắn đi.”
Vi Sinh Dư Xán quyết đoán lắc đầu: “Không được, bây giờ còn chưa có kết cục cuối cùng, chỉ cần tới kết cục cuối cùng nhất định em sẽ nói!”
Cô ấy lo lắng nói: “Bởi vì em còn xem rất nhiều tiểu thuyết thể loại hệ thống, những thiết lập kia đều là một khi chuyện hệ thống bị đám vai phụ chúng ta biết thì thế giới sẽ sụp đổ, với chúng ta mà nói thì chúng ta là người sống, nhưng trên thực tế chúng ta là người trên trang giấy, mạng cũng chúng ta không đáng giá bao nhiêu!”
Biểu cảm của Vi Sinh Văn Trạm u ám: “Em đã quyết định giấu cô ấy, vậy em còn rối rắm cái gì?”
Vi Sinh Dư Xán vô lý mà nói: “Em sẽ khó chịu, em đã đối xử thật lòng với em ấy rồi, em ấy trái lại không thích em, vậy không khó chịu hay sao? Em không tin anh không khó chịu!”
“Anh không khó chịu.” Vi Sinh Văn Trạm mặt không biểu cảm, xoay người rời khỏi: “Anh hoàn toàn không khó chịu.”

Kiều Sở Sở ở trong phòng nghỉ, lấy từ trong ngực áo ra một cái vòng tay.
Cô cười khinh: [Vừa rồi đột nhiên Hạ Tuyết Thuần đụng mình, mình cảm thấy túi bị động vào một chút, quả nhiên cô ta bỏ một cái vòng tay vào chỗ này của mình.]
Vi Sinh Văn Trạm vốn định gõ cửa, nghe được giọng nói này thì nín thở lắng nghe.
[Trong tuyến thời gian đầu tiên mình không phát hiện cái vòng tay này nên bị Hạ Tuyết Thuần và Lam Anh gài bẫy, bị bà cụ hiểu lầm là mình trộm cái vòng tay quý giá của bà ta.]
[Tuy rằng sau đó mình đã chứng minh sự trong sạch, bà cụ cũng đã xin lỗi mình, nhưng đã bị oan chính là bị oan, thậm chí rất nhiều người ngoài cuộc cũng không biết mình trong sạch.]
[Hơn nữa trong tuyến thời gian đó mình không biết là ai hãm hại mình, là sau này nghe thấy Hạ Tuyết Thuần thừa nhận mới biết.]
Kiều Sở Sở phát ra một tiếng cười lạnh: [Mình thật sự cho rằng cô ta không biết làm chuyện vu oan hãm hại người khác, vì vậy mình nghĩ tới ai cũng không nghĩ tới cô ta.]
[Nhưng sao mình lại quên Hạ Tuyết Thuần vốn là một người càn quấy phiền phức, làm việc có logic riêng của bản thân. Cô ta có thể dùng vòng tay nhựa mà hùng hồn đổi phỉ thúy, cũng có thể tỏ tình với Quý Yến Xuyên lúc anh ta vẫn còn hôn ước.]
[Mình phải nghĩ cách trả cái vòng tay này lại.]
[Nếu có thể khiến sự việc trở nên nghiêm trọng hơn, lấy thêm một ít trang sức trả thù cô ta trộm đồ thì tốt rồi.]
[Đáng tiếc mình chỉ có năng lực ẩn núp, không phải thần trộm có một không hai, vẫn nên ngoan ngoãn đưa vòng tay cho Hạ Tuyết Thuần một cách kín đáo, để cô ta bị vả mặt đi.]
Cô cất kỹ vòng tay, vừa định ra ngoài thì cửa được mở ra.
Vi Sinh Văn Trạm đi đến, sau lưng còn có vệ sĩ của anh ta.
Bầu không khí trong phòng trở nên nặng nề sau khi anh ta đi tới.
Sắc mặt Kiều Sở Sở trầm xuống, xa lạ mà lịch sự nhìn anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận