Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lệ Tình Ái
“Không, không có!” Dương Hồng Hồng cuối cùng cũng thốt ra tiếng. Nàng càng cố sức lắc đầu, khuôn mặt đỏ ửng như trái cà chua chín. “Em không sao…”
“Không sao mà sao lại khóc?” Ngón tay dài của anh nắm nhẹ cằm nàng, không cho nàng né tránh.
“Em cũng không biết nữa”. Dương Hồng Hồng thực sự không hiểu vì sao mình lại khóc. Nàng chỉ cảm thấy chỗ sâu nhất trong cơ thể bị rung động mãnh liệt. Cơn chấn động đó lẻn vào xương cốt, như thể cả linh hồn cũng bị chấn động không ngừng. Cảm giác không thể miêu tả khiến nàng không thể kiểm soát được nước mắt.
Bành Hạo Luân cẩn thận đánh giá thần thái của nàng. Đôi mắt đẹp của nàng ngượng ngùng, ngọt ngào đến cực điểm, vô tội nhưng lại vô cùng động lòng người.
“Trời ơi… em thật đáng yêu!” Anh thở dài , cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng. Bàn tay lớn chụp lấy bầu ngực mềm mại, xoa nắn, bóp nhẹ. Anh chỉ muốn từng chút một xoa gảy nụ hoa đang cương cứng kia.
Anh nếm được vị nước mắt của nàng , ngực anh thắt lại. Động tác của anh không khỏi trở nên dịu dàng hơn , như muốn hòa tan nàng vào trong lòng.
“Hồng Hồng, em thích tình ái giữa chúng ta, quá cảm động, cho nên mới rơi lệ, phải không?” Anh dường như hiểu được nước mắt nàng , bởi vì chính anh cũng cảm thấy sự rung động khác thường đang chiếm lấy tâm hồn.
Dương Hồng Hồng đáp lại nụ hôn của anh. Khi anh âu yếm, nơi dưới thân nàng lại ướt át. Nàng rơi lệ không chỉ vì tình ái tuyệt vời , mà còn vì ý nghĩa anh mang lại không chỉ giới hạn trên giường.
Ít nhất đối với nàng, anh không chỉ là dục vọng thể xác. Sau lần này, nàng đã hiểu rõ bản thân mình hơn. Nàng có anh trong tim. Bất tri bất giác, bóng hình anh đã ngự trị trong lòng nàng. Tình cảm nàng dành cho anh trở nên phức tạp. Nàng khao khát trở thành duy nhất trong mắt anh.
Nàng yêu anh!
Dù trước đây anh thích bắt nạt, trêu chọc nàng , nhưng nghĩ kỹ lại, anh đã chăm sóc nàng rất nhiều. Đôi khi anh rất bá đạo, đòi hỏi , nhưng đôi khi lại khiến nàng cảm thấy ấm áp. Nàng thường ỷ lại vào anh.
Nàng thực sự rất ngốc. Phải đi một đoạn đường vòng vèo mới hiểu rõ cảm giác dành cho anh.
Không biết phải bày tỏ tình ý như thế nào , nàng chỉ biết mở miệng đáp lại nụ hôn của anh. Theo những cái vuốt ve của anh, nàng vặn vẹo thân thể, cố gắng dán chặt vào anh.
Nàng áp lên bờ môi mỉm cười của anh , thều thào nói: “Anh còn chưa uống thuốc…”
Bành Hạo Luân bật cười lớn , dứt khoát xoay người đè nàng xuống, áp trán mình vào trán nàng. “Hồng Hồng, chúng ta vừa ‘vận động’ kịch liệt như vậy , toàn thân nóng hầm hập, mồ hôi chảy đầm đìa. Em không biết là cảm mạo của anh đã sớm khỏi rồi sao?”
Anh nói xong lại cúi đầu cười. “Cho dù có phát sốt, đó cũng là hiện tượng bình thường. Ai bảo hiện tại anh đang ôm em, trơn tuột, mềm mại, ngon miệng đến thế…” Anh vừa nói vừa cắn nhẹ lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng , cằm mềm mại, cổ và vai nàng hoàn toàn biến thành bữa tiệc lớn của anh.
“Ừ hừ…” Dương Hồng Hồng không nhịn được rên rỉ. Kích tình vừa lui lại dâng lên lần nữa. Nàng cố gắng kéo lý trí trở về. “Không thể làm nữa, em… em muốn về nhà. Nếu không ba mẹ em sẽ thấy kỳ quái mất. Bành Hạo Luân, anh buông em ra… A!”
Người đàn ông đó lại “bắt nạt” nàng!
Ngón tay dài, thô ráp, ấm áp của anh trực tiếp tấn công giữa hai chân nàng. Nơi đó vẫn ướt át, nóng bỏng. Ngón tay anh trượt vào. Đôi mắt anh không chớp, nhìn chằm chằm vào biểu cảm thay đổi của nàng.
Dương Hồng Hồng vẫn còn muốn kháng nghị , nhưng nàng đã bắt đầu co rúm. Mọi lời muốn nói hoàn toàn tan biến, hóa thành tiếng rên rỉ có thể làm rối loạn lòng người. Đôi mắt nàng dần bốc cháy, hai má đỏ bừng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận