Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hồi Ức Thư Tình Và Canh Móng Heo Ngọt Ngào

Sự dịu dàng của Gia Ngộ chỉ xuất hiện vào những lúc hắn ốm đau. Cha mẹ Thẩm Hành quanh năm suốt tháng bận rộn công việc không về nhà, căn biệt thự rộng lớn chỉ có một mình hắn lủi thủi. Sinh bệnh cũng chẳng có ai để tâm sự, chỉ có Gia Ngộ sẽ chạy đến mua thuốc cho hắn, cũng chỉ có Gia Ngộ sẽ lặn lội sang thành phố khác mua loại trà thảo dược mà hắn thích uống. Gia Ngộ vẫn luôn tốt bụng mà không tự biết, xinh đẹp mà không hề hay biết.

Năm lớp 11, cô nhận được một lá thư tình, khẩn trương đến mức trên đường về nhà bước chân vừa nhanh vừa vội, khiến Thẩm Hành cảm thấy có điều bất thường. Chờ hắn gặng hỏi mãi, cô mới ghé sát vào tai hắn thì thầm: “Có người đưa thư tình cho tôi.” Đó là lần đầu tiên Thẩm Hành ý thức được nguy cơ. Cô gái nhỏ gầy gò như cây đậu giá ngày nào cuối cùng cũng đã trưởng thành, trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Cô sẽ ngày càng có nhiều người theo đuổi, không còn là “bảo bối” của riêng hắn nữa.

Nhưng trong lòng thấp thỏm là thế, ngoài miệng vẫn buông lời độc địa. Hắn lúc đó chỉ làm bộ không thèm để ý mà hừ lạnh một tiếng: “Là đứa nào mắt mù mới đi đưa thư tình cho cậu vậy?”

Gia Ngộ nghe xong không những không tức giận, còn có chút bối rối: “Tôi cũng không biết nữa. Cậu nói xem tôi có cần viết thư từ chối để tỏ ra tôn trọng người ta không?”

“Cần thiết.” Nhìn phản ứng của Gia Ngộ, Thẩm Hành yên tâm hơn không ít, “Để tôi viết giúp cậu cho, cậu viết văn kém như vậy chắc chắn viết không hay đâu.”

“…Ừ nhỉ. Vậy cậu viết xong đưa cho tôi, tôi chép lại một bản rồi đưa cho hắn.”

Thẩm Hành ngoài cười nhưng trong không cười, tiếp tục dỗ ngọt cô: “Cậu đưa thư tình cho tôi xem thì tôi mới có thể ‘bắt đúng bệnh kê đúng thuốc’ được chứ.”

“Như vậy không được đâu.” Gia Ngộ như gặp phải kẻ địch lớn, ôm chặt cặp sách đi về phía trước, “Đây là tâm ý của người ta, tôi không thể tự ý cho người khác xem khi chưa được sự đồng ý của hắn.” Cô đi càng xa, giọng nói càng nhỏ dần: “Tôi vẫn là tự mình nghĩ cách từ chối thôi, chẳng phải chỉ cần đọc thêm vài cuốn sách là được sao. Đây là lá thư tình đầu tiên tôi nhận được, đương nhiên phải coi trọng một chút.”

Thẩm Hành đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cô xa dần, lồng ngực ê ẩm, căng trướng. Hắn không thể không thừa nhận – việc thích Gia Ngộ là một điều dễ dàng như trở bàn tay.

Chẳng sợ… cuộc hôn nhân này là giả. Nghĩ đến đây, bàn tay Thẩm Hành đặt trên đầu gối chậm rãi siết lại thành nắm đấm. Kể cả Gia Ngộ có mang thai thì đã sao chứ? Hắn nguyện ý chờ đợi. Chờ cho đoạn hôn nhân nực cười này kết thúc.

Mục Phách hầm canh móng heo, nước canh sóng sánh, hương vị đậm đà. Món chính là móng heo mềm nhừ tạm thời chưa nói đến, chỉ riêng phần nước dùng đã đủ mười phần mỹ vị, vừa thanh lại vừa ngọt. Gia Ngộ uống liền hai bát lớn mà vẫn còn thòm thèm.

“Còn muốn uống nữa không? Để anh đi lấy.” Nói rồi Mục Phách liền định đứng dậy.

Gia Ngộ kéo anh ngồi xuống: “Em no rồi.”

Mục Phách ngồi xuống, nhìn cô lười biếng xoa bụng. Thói quen này hình như mới có từ hôm qua, cứ rảnh rỗi là lại xoa xoa bụng, vẻ mặt đầy thỏa mãn.

“Hôm nay Thẩm Hành đến đấy.” Gia Ngộ nói.

“Hả? À.” Đôi dép lê trong tủ giày có sự thay đổi vị trí, từ tầng một chuyển lên tầng hai, Mục Phách vừa về đã đoán ra được. Anh kiên nhẫn hỏi: “Hắn đến làm gì vậy?”

Gia Ngộ gãi mũi: “Đến chúc mừng em mang thai.”

Mục Phách cười như không cười liếc cô một cái: “Thật không?”

“…” Gia Ngộ thỏa hiệp, “Được rồi, hắn nghi ngờ em nên đến dò xét, kết quả tức giận bỏ về.”

Đúng là phong cách của người đó. Mục Phách gật gật đầu, không nói nhiều thêm. Anh đứng dậy, cầm bát đi vào bếp. Lúc quay ra thấy Gia Ngộ vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, mắt trông mong nhìn anh.

“Sao vậy em?”

“Mục Phách, anh có để ý việc Thẩm Hành tìm em không?” Gia Ngộ không ngốc, kể cả cô và Mục Phách không có tình cảm làm nền tảng, nhưng giấy đăng ký kết hôn lại là thật. Có tầng quan hệ ràng buộc này, cô vẫn muốn xem xét đến cảm nhận của Mục Phách.

Bình luận (0)

Để lại bình luận