Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bầu trời trên đỉnh đầu bị lá cây rậm rạp che khuất, con đường nhỏ tràn ngập bóng râm râm mát, dường như trong ngọn gió thổi tới cũng mang theo hương vị bùn đất.

Nguyên Tuấn Sách ghé lên người cô, bất động, thân hình cao lớn tráng kiệt đè nặng lên cơ thể nhỏ bé. Hiện giờ hai bả vai cô đều đang bị thương, căn bản không thể đẩy anh ra được.

Hạnh Mính suy đoán, vừa rồi là kỹ năng của anh, hơn nữa phạm vi dịch chuyển cũng có giới hạn, tên khốn này là yêu quái. Cô từng nghe sư phụ nói, có một vài loài yêu quái vì muốn thành tiên, tôi luyện tu vi, nếu sử dụng quá mức sẽ khiến bản thân mệt nhọc quá mà chết.

Nếu kỹ năng dịch chuyển tức thời vừa rồi là do anh dùng tu vi của mình để thi triển, vậy có phải bây giờ anh đã chết?

Hạnh Mính nhìn lại người trong ngực, làn da tái nhợt thấy thế nào cũng không giống một người sống bình thường, thân thể lạnh băng, thậm chí còn không có hơi thở như nhân loại.

Vì sao cô lại không phát hiện sớm một chút? Tên khốn này rõ ràng không phải người mà.

Không biết đã qua bao lâu, Hạnh Mính cảm giác được máu trong người đã sắp chảy gần hết, trước mắt tối tăm, đầu nặng chân nhẹ.

Cô bức thiết hy vọng có một người qua đường nào đó nhìn thấy tình cảnh của hai người rồi sẽ báo công an, nói không chừng cô còn có thể được cứu.

“Yêu sách!”

Một giọng nói trẻ tuổi không biết vang lên từ đâu ra, ngay sau đó là chỗ cửa sắt “Loảng xoảng” một tiếng.

Hồ Anh Tài đẩy cổng chạy ra, nâng Nguyên Tuấn Sách đang mềm oặt trên mặt đất dậy, lúc này mới phát hiện dưới người anh còn đè lên một cô gái hơi thở thoi thóp.

Mí mắt suy yếu không thể kiềm chế mà gục xuống, ánh mắt không hẹn mà trùng hợp chạm vào tròng mắt màu mật nước của người thanh niên. Hạnh Mính cảm thấy người trước mắt rất giống hồ ly, còn không kịp cầu cứu, ý thức đã biến mất.

Lúc Nguyên Tuấn Sách mở mắt ra, một khuôn mặt quen thuộc phóng đại trong tầm mắt và cùng với đó là một chiếc chùy sắt nóng bỏng đang tiến gần về phía anh, ngọn lửa nóng cháy thậm chí còn sắp chạm tới tóc.

Anh bắt lấy tay Hồ Anh Tài, liếc mắt lạnh giọng hỏi: “Ngươi đang làm gì thế?”

“Bổ nguyên tố cho ngươi đó.”

Hồ Anh Tài chọn nhướng mày, hơi dịch người ra: “Nhìn thấy không? Tất cả chúng đều được chuẩn bị cho ngươi đó, ta đang định thử tất cả bọn chúng. Có lẽ chúng rất hữu dụng.”

Giữa phòng khách có một cái bàn to, bên trên phủ một tấm thảm Ba Tư làm từ lông dê. Trên bàn đặt đồ vật đại diện cho bốn nguyên tố kim, mộc, thủy, thổ.

Chậu nước đột nhiên bay lên, thẳng về hướng bọn họ. “Bá” một tiếng, chậu nước đập vào người Hồ Anh Tài, nước đập tắt chùy lửa trong tay hắn, hơn nữa còn khiến cả người hắn ta ướt sũng.

“Oa!” Hắn ta vứt cây chùy ướt đẫm vào lò sưởi âm tường, lau hết nước trên: “Sao ngươi muốn dập tắt lửa mà không nói trước? Không biết ta ghét nước nhất à!”

“Thế thì liên quan gì đến ta.”

Nguyên Tuấn Sách đứng dậy, quay đầu nhìn khắp phòng khách.

Hồ Anh Tài vuốt ngược mái tóc ướt ra đằng sau, lộ ra mày liễu tinh tế, đôi mắt híp thành một đường, cười hừ hừ: “Ta biết ngươi muốn tìm cái gì. Xin lỗi đi, rồi ta sẽ nói cho ngươi.”

Nguyên Tuấn Sách mặc kệ hắn ta, trực tiếp đi lên lầu hai.

Hồ Anh Tài: “Ngươi cho ta chút mặt mũi được không!”

Cầu thang xoắn ốc nửa tầng, vách tường được trang trí bằng các gương đồng nhìn khá cổ, mặt kính còn hơi ố vàng, gương mặt được phản chiếu trong đó tựa như yêu nghiệt. Gương mặt xinh đẹp không biểu hiện bất kỳ cảm xúc nào, phía dưới mắt trái còn có một vết thương dài tầm ngón út. Máu ở nơi đó đã được lau sạch, vết sẹo khiến dung nhan tinh xảo nhuốm chút bi thương, nhưng vẫn đẹp đến không gì sánh được.

Trên cổ vẫn còn chiếc vòng bạc mặt hoa sen, nhưng hoa sen đã bị mất một nửa, vết cắt từ trung tâm rất gọn, một nửa kia chẳng biết đã bày đi đâu. Nguyên Tuấn Sách túm lấy sợi dây chuyền, dùng sức kéo xuống, ném nó trên cầu thang.

Vốn anh định học theo cách phối đồ của nhân loại, mặc quần áo phối thêm chút sức, không ngờ chính chúng lại khiến anh bị thương.

Cửa phòng mở ra, cửa gỗ lâu đời vâng lên tiếng kẽo kẹt.

Căn phòng chìm trong bóng tối, trang trí cũng theo phong cách xưa cũ. Cánh cửa hơi hé, ánh sáng phía sau tiếp bước, tiến lên chiếu vào căn phòng ngủ hắc ám.

Cô an tĩnh nằm trên giường, chăn làm từ vải cotton chỉ che đến eo, miệng vết thương ở chỗ bả vai đã được xử lý qua, băng bó lại đàng hoàng. Trên đỉnh đầu treo một chiếc đèn chùm thủy tinh cổ xưa, đang chiết xạ ánh nắng hắt vào từ cửa sổ, phản chiếu lên gương mặt không còn chút huyết sắc nào của cô.

May mắn thay, gương mặt vẫn còn độ ấm như người bình thường, cô còn chưa chết.

Càng kỳ quái hơn là, lúc cảm nhận được điều này, Nguyên Tuấn Sách lại không hề có cảm giác khó chịu.

Mà ngược lại, anh đột nhiên còn cảm thấy ấm áp, an tâm không nên lời. Cảm giác nhìn thấy cô ngoan ngoãn nằm trên giường của anh, không hiểu sao trái tim lại đột nhiên nhảy nhót, như nó ngoan ngoãn để trọng lực kéo xuống, hai chân vững vàng rơi xuống đất, cả người đều kiên định.

Ngoài cửa, Hồ Anh Tài nghiêng người, dựa vào khung cửa, ôm cánh tay nói: “Ta không có nhìn bất cứ chỗ nào không nên nhìn của cô ấy đâu nhé. Ta chỉ giúp cắt phần quần áo trên vai của cô ấy để tiện chữa thương băng bó thôi. Tuyệt đối không có nhìn lén phía dưới!”

Áo sơmi trên người Hạnh Mính đã không thể nhìn ra màu sắc nguyên bản. Vệt máu khô dính trên quần áo, khiến chất vải vốn mềm mại biến thành cứng ngắc.

Hồ Anh Tài thấy anh không có chút phản ứng nào, xoa xoa gáy, xoay người rời đi.

Hắn ta đoán, loại yêu quái chỉ thích giết chóc như tên này còn không biết thân thể phụ nữ mỹ vị đến mức nào đâu.

Hoàng hôn buông xuống, màn đêm ùn ùn chiếm lĩnh bầu trời. Vùng ngoại ô lúc này cũng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại vài tiếng chim hót về tổ, đến cả tiếng gió luồn qua lá cây cũng có thể nghe rõ ràng.

Quạ đen bay vòng quanh bầu trời, dừng lại trên một nhánh cây của cây đại thụ khô héo trong vườn cây. Cái cổ linh hoạt cứ quay trái quay phải, tròng mắt màu đen chớp chớp, miệng chim mở ra, phát ra tiếng kêu bén nhọn, lúc sau lại chuyển thành nghẹn ngào.

Con quạ vỗ cánh, phịch một cái, đậu xuống bên bệ cửa sổ trên lầu hai, lại kêu thêm vài tiếng. Đến tận khi nghe thấy trong phòng có tiếng động mới bỏ trốn mất dạng.

Đế đèn trên đầu giường có bốn cây nến đã được thắp sáng, ngọn lửa của chúng lại bị hơi thở dồn dập của cô thổi cho lay động, giống như có thể tắt ngúm bất kỳ lúc nào.

Tròng mắt Hạnh Mính bất an chuyển động, đánh giá gian phòng ngủ này.

Tường giấy màu đen hồng phong cách phục cổ, hoa văn là một loài chim đại diện cho sự hoà hợp. Tấm thảm nhung mượt mà dưới sàn cũng bị loại hoa văn này phủ kín. Đầu giường có đặt các đồ vật như trụ đèn, đồng hồ cát, lồng chim……

Cảnh tượng phong tình như trong một căn phòng tại nước Anh thời kỳ Phục Hưng, cô thiếu chút nữa cho rằng mình đã bị dịch chuyển tức thời tới nước ngoài.

Đông!

Đồng hồ quả lắc cổ xưa vang lên tiếng kêu báo hiệu giờ là đúng 12 giờ. Tiếng chuông đồng hồ đột ngột vang lên khiến Hạnh Mính bị giật mình hét lên, không màng đau đớn nơi bả vai, cô vội vàng kéo qua chăn qua đỉnh đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận