Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dịch Nhữ hoảng sợ đến mức loạn ngôn, bóng tối khiến cô phát điên rồi.

Nhưng câu trả lời mà cô nhận được chỉ là tần suất thọc vào rút ra của chiếc dương vật giả ngày càng nhanh, chăm chỉ đóng cọc vào hoa huyệt của cô. Không thể coi thường sức mạnh của dương vật giả, chẳng bao lâu, hoa huyệt bên dưới cơ thể của Dịch Nhữ đã chuyển sang màu đỏ, vừa bị dày vò đến bất tỉnh, lại tiếp tục bị đùa bỡn như vậy khiến cô không thể chịu đựng được nữa.

“Hu hu… đau quá, thật là khó chịu…”

Kêu Hạ Cảnh Chiêu tự mình cắm vào là lời thật lòng, một mặt, Dịch Nhữ rơi vào trong nỗi sợ hãi bóng tối và cần Hạ Cảnh Chiêu, kẻ chủ mưu, tới giải thoát cho cô, mặt khác, cái món đồ chơi này có tần suất thọc vào rút ra cố định, liên tục chạm vào điểm nhạy cảm khiến cho Dịch Nhữ sẽ luôn trong trạng thái sung sướng nửa vời, vô cùng khó chịu, nhưng thỉnh thoảng Hạ Cảnh Chiêu sẽ chăm sóc cô.

“Cảnh Chiêu… anh Cảnh Chiêu! Lần này em thật sự biết sai rồi, em không cố ý…”

Dịch Nhữ cầu xin hồi lâu, khi nhận ra giọng nói khàn khàn của mình không thể phát ra tiếng được nữa, áp mông vào lòng bàn tay rộng lớn và ấm áp.

Dịch Nhữ vội vàng nhếch mông vẫn đang bị làm của mình lên trông vô cùng đáng thương, cọ vào lòng bàn tay của anh, ngoan ngoãn cầu xin sự thương xót.

Dâm thủy run rẩy chảy xuống cùng với những giọt nước mắt.

Dịch Nhữ được cởi trói và đi tắm.

Chân cô lại dính đầy chất dịch đặc sệt, cái vòng trên cổ vẫn không được cởi ra, cổ tay và mắt cá chân đầy vết đỏ thẫm.

Cô yếu ớt ngã vào lòng ngực của Hạ Cảnh Chiêu, tay vẫn luôn nắm chặt tay áo của Hạ Cảnh Chiêu, cụp mắt xuống, hàng mi cong và dài dính đầy hơi nước như cánh bướm.

Giọng nói trong trẻo của Hạ Cảnh Chiêu vang lên bên tai cô: “Tại sao không dám nhìn tôi?”

Dịch Nhữ sửng sốt, hơi ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Hạ Cảnh Chiêu.

Ánh mắt Hạ Cảnh Chiêu vẫn luôn vô cảm, bình tĩnh lãnh đạm, thỉnh thoảng lại có chút ấm áp, như thể không có gì trên đời có thể quấy nhiễu sự bình tĩnh của anh. Bây giờ cũng vậy. Nhưng Dịch Nhữ lại bị nhìn đến kinh hãi, chỉ cần nhìn thấy đôi mắt đó, cô sẽ liên tưởng đến cặp mắt chứa đầy dục vọng, lạnh lùng và tàn nhẫn của anh.

Dịch Nhữ nghĩ đến những thứ đang còn chờ đợi mình tiếp theo mà phải run lên vì sợ hãi.

“Sợ tôi thế à?” Hạ Cảnh Chiêu xoa đầu cô, sau đó lấy máy sấy sấy tóc cho cô mà không nói một lời.

Hạ Cảnh Chiêu mặc áo sơ mi cho cô.

Anh chỉ cài một nút, sau đó kéo tay Dịch Nhữ ra sau lưng rồi còng lại.

Dịch Nhữ lập tức bật khóc theo phản xạ có điều kiện, dùng giọng khàn khàn cực kỳ ngoan ngoãn cầu xin: “Cảnh Chiêu… đừng còng tay em… em sợ…”

Hạ Cảnh Chiêu bế cô lên, nhẹ nhàng nói: “Ngoan.”

Hai người lại trở về căn phòng ban đầu, Dịch Nhữ sợ đến mức vùi mình vào vai Hạ Cảnh Chiêu, không ngừng cọ vào cổ anh, cổ họng nghẹn ngào đau đớn vô cùng.

“Lần trước em cũng nói như vậy. Tôi muốn đảm bảo lần này em đã học được bài học.”

Dịch Nhữ bị đặt lên ngựa gỗ, nước mắt tuôn rơi, điên cuồng lắc đầu: “Còn chưa khỏi…”

Giọng điệu của Hạ Cảnh Chiêu lãnh đạm như người xa lạ: “Em thích ứng rất tốt, không có bị xé rách.”

“Bé cưng sợ cái gì?”

Vừa nghe thấy Hạ Cảnh Chiêu vô cảm gọi mình là bé cưng, cô đã biết chuyện này không thể giải quyết được.

Con ngựa gỗ được bật lên, Dịch Nhữ ngồi trên dương vật khổng lồ rung chuyển, hoảng sợ hét lên và lắc đầu liên tục, vội nói với Hạ Cảnh Chiêu rằng mình đã học được bài học rồi.

Hạ Cảnh Chiêu thờ ơ liếc nhìn, mặc dù ánh đèn chiếu rọi đã bán đứng dục vọng dưới thân của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận