Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Vệt Nắng Sớm Mai Và Sự Cố Chấp Đáng Yêu
Ánh nắng sớm mai len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu rọi lên gương mặt tuấn tú đang say ngủ của Hoắc Đông Thần. Phỉ Y Hân tỉnh dậy, cảm giác đau nhức ê ẩm lan tỏa khắp toàn thân, đặc biệt là vùng eo và hạ bộ. Cô khẽ rên một tiếng, định xoay người thì phát hiện mình đang bị một cánh tay rắn chắc ôm chặt, cả người bị khóa trong lồng ngực ấm áp của người đàn ông bên cạnh.
Cô ngước lên nhìn hắn. Hàng mi dài, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng gợi cảm… Ngay cả khi ngủ, khí chất vương giả của hắn vẫn không hề suy giảm. Nhớ lại sự cuồng nhiệt đêm qua, mặt cô lại nóng ran. Tên cầm thú này, sức lực ở đâu mà lắm thế không biết!
Phỉ Y Hân cựa quậy, cố gắng thoát khỏi vòng tay của hắn. “Ưm…” Hoắc Đông Thần nhíu mày, siết chặt tay hơn, kéo cô sát vào lòng mình, lầm bầm trong họng: “Ngoan nào… ngủ thêm chút nữa…”
“Dậy! Sáng rồi!” Phỉ Y Hân không khách khí, nhéo mạnh vào eo hắn.
“A!” Hoắc Đông Thần mở bừng mắt, nhìn thấy “thủ phạm” đang trừng mắt nhìn mình, hắn không giận mà còn cười, giọng ngái ngủ đầy từ tính: “Chào buổi sáng, bạn giường nhỏ bé.”
“Ai là bạn giường nhỏ bé của anh? Buông ra!”
Hắn buông cô ra, nhưng lại tranh thủ hôn trộm một cái lên má cô trước khi cô kịp nhảy xuống giường. Phỉ Y Hân vội vàng chạy vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Trên cổ, trên ngực chi chít những dấu hôn đỏ tím. “Tên chó chết!” Cô rủa thầm, vội vàng xả nước tắm để gột rửa những dấu vết của đêm qua.
Khi cô bước ra, trên giường đã đặt sẵn một bộ váy công sở hàng hiệu mới tinh, cùng nội y đắt tiền đúng kích cỡ của cô. Tên này… chuẩn bị cũng chu đáo thật.
Sau khi ăn sáng (do đầu bếp riêng của hắn mang tới tận phòng), Hoắc Đông Thần khăng khăng đòi đưa cô về nhà. “Tôi tự bắt taxi về được.”
“Không được. Bạn giường của Hoắc Đông Thần sao có thể đi taxi?” Hắn bá đạo kéo cô ra xe.
Ngồi trên chiếc siêu xe sang trọng, Phỉ Y Hân im lặng nhìn ra cửa sổ. “Dừng xe ở đây là được rồi!” Cô nói khi xe gần đến nhà.
“Sao thế? Sợ ai nhìn thấy à?” Hoắc Đông Thần nhướng mày.
“Không phải sợ, mà là không muốn phiền phức. Mẹ tôi mà thấy trai lạ đưa về, bà ấy sẽ tra khảo đến sáng mai mất.”
Hoắc Đông Thần cười khẩy, nhưng vẫn chiều ý cô, dừng xe cách nhà cô một đoạn. Phỉ Y Hân tháo dây an toàn, định mở cửa thì bị hắn nắm tay giữ lại.
“Gì nữa đây?”
Hắn nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt thâm trầm khó đoán: “Em hãy suy nghĩ kỹ về chuyện hợp đồng. Tôi sẽ cho người soạn thảo và gửi cho em. Nhưng nhớ kỹ, một khi đã ký, em sẽ không có đường lui.”
Phỉ Y Hân cảm thấy tim mình hơi run lên. Cô hất tay hắn ra, cố tỏ vẻ bình tĩnh: “Tôi biết rồi. Tôi không phải kẻ nuốt lời.”
Nói rồi cô bước xuống xe, đi thẳng một mạch không ngoảnh lại. Hoắc Đông Thần ngồi trong xe, nhìn theo bóng lưng cô khuất sau cánh cổng, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng theo nhịp điệu nào đó. Cô gái này, hắn nhất định phải bắt về nhà, nhốt lại làm của riêng!
Thực ra, bộ sườn xám tối qua hắn không hề vứt đi. Hắn đã cho người giặt ủi cẩn thận và cất vào tủ kính trong phòng thay đồ của mình. Đó là chiến tích, là kỷ niệm về lần đầu tiên cô hoàn toàn thuộc về hắn (theo một nghĩa nào đó). Hắn cười thầm, tưởng tượng đến ngày cô phát hiện ra nó, chắc chắn sẽ xù lông lên như một con mèo nhỏ.
Ở một diễn biến khác (Câu chuyện nhỏ số 2): Sau này khi đã kết hôn và mang thai, Phỉ Y Hân bị cấm túc ở nhà vì ốm nghén. Buồn chán, cô lục lọi thư phòng của chồng và phát hiện ra một căn phòng bí mật. Bên trong là tủ kính trưng bày bộ sườn xám đỏ trầm năm xưa, được bảo quản như báu vật. Tim cô mềm nhũn. Hóa ra hắn chưa bao giờ vứt bỏ thứ gì thuộc về cô. Khi Hoắc Đông Thần về, cô lao vào lòng hắn, dụi đầu vào ngực hắn như một con mèo ngoan ngoãn. “Sao hôm nay lại lạ thế?” Hắn ngạc nhiên. “Yêu anh chết đi được!” Cô hôn chụt lên má hắn. Hoắc Đông Thần ngơ ngác nhưng hạnh phúc tột cùng. Vợ hắn đúng là khó hiểu, nhưng đáng yêu vô cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận