Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cậu chủ, còn đám cưới, chẳng phải ngày mai chúng ta…

Hiểu Lan Yên chưa nói hết, thứ ấm áp thân thuộc đã sà xuống bờ môi khô nứt của cô, nụ hôn vừa dịu dàng vừa khác lạ. Vương Hàn cứ như vậy, đơn giản là không nhịn được mà ủ lấy môi cô, hai cánh môi bệch bạch ốm yếu, càng làm hắn thương yêu chẳng nỡ rời.

Đúng là con ngốc, đại ngốc, bị mất máu quá nhiều tới mức suýt mất mạng, hôn mê ba ngày liền còn hỏi đám cưới cái gì nữa chứ, đương nhiên hắn phải tìm cách rời sang ngày khác rồi. Nghĩ lại cảnh đêm hôm ấy nhìn thấy cô nhỏ bé nằm giữa tấm gỗ thô sơ, mình đầy máu máu tươi, thương tích chằng chịt, hắn quả thực đã kìm lòng tột độ, mới ngăn mình không đuổi theo giết chết ba tên khốn khiếp trần truồng kia. Cũng chỉ vì lo cho cô, mà vội vàng chạy tới bế cô vào lòng, đưa tới bệnh viên, để ba tên kia trốn thoát. Trong quá trình Hiểu Lan Yên nằm trong phòng cấp cứu, hắn thật sự đã biết tới cái cảm giác thế nào là sợ hãi, mất mát. Vương tổng cao ngạo, bộ dáng tiều tụy, áo sơ mi dính đầy máu, trông mới thật thảm hại làm sao. Nay trách cứ cô là vậy, thế nhưng nghe cô hỏi tới đám cưới của hai người với sự lo âu, không hiểu sao lòng hắn lại ấm áp vô cùng. Chẳng lẽ hắn đã thực sự động tâm với con bé này rồi?

Vương Hàn không đáp lại lời Hiểu Lan Yên, chỉ là lạnh lùng một câu đem cô ném vào giấc ngủ. Hiểu Lan Yên cũng mệt mỏi vô cùng, rất nhanh liền đi tới mộng mị. Đợi gương mặt bầu bĩnh kia trở nên ổn định, hơi thở đều đều, hắn mới bước ra khỏi phòng bệnh, rút điện thoại ra, giọng nói đầy sát khí:

– Đã điều tra xong chưa?

– Chưa có thêm manh mối nào, bọn chúng thật sự rất kín tiếng, là người được thuê từ một bang nguy hiểm.

Vương Hàn tắt điện thoại, tay nắm chặt, dám tiêm thuốc kích dục, lại còn muốn quay phim hãm hại người của hắn, xem ra bọn này cũng không vừa. Nhất định bằng mọi giá, hắn sẽ tìm ra ngọn nguồn.

Điện thoại lại rung, là y tá của Vương Thiên Nhi gọi.

– Có chuyện gì?

– Vương tổng, sức khỏe của Vương tiểu thư thật sự không tốt, cô ấy chỉ muốn gặp ngài.

Vương Hàn không đáp, quay lại nhìn cánh cửa phòng bệnh của Hiểu Lan Yên một chút, trên mặt thoáng qua nét miễn cưỡng, liền bước đi hướng tới phòng của Vương Thiên Nhi.

Sau hôm Vương Thiên Nhi tai nạn xe, rõ ràng lúc hắn đưa cô tới bệnh viện còn lành lặn, vậy mà sau khi hắn chạy đi cứu Hiểu Lan Yên trở về, lại nhận được tin Vương Thiên Nhi bị chấn động tới não bộ, sức khỏe không ổn, cần được theo dõi điều trị. Vì tin tưởng, và cũng vì lo lắng, hắn không hỏi thêm hay bắt chứng thực điều gì. Vì trách nhiệm và nghĩa vụ, hắn cũng nên để tâm chăm sóc Vương Thiên Nhi một chút.

Hiểu Lan Yên giấc ngủ chập chờn, vừa nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc không dài, lại bị tiếng động đánh thức.

Hình như có người tới thăm cô?

– Yên Yên…

Anh Long? Sao anh ấy lại tới đây. Hiểu Lan Yên muốn gượng dậy, lại vì đau đớn rã rời mà nằm phịch xuống.

Tịch Hình Long xót xa nhìn cô, muốn bỏ hết vướng bận mà chạy tới ôm cô vào lòng, mang cô đi thật xa. Từ lâu anh đã biết, ở bên Vương Hàn làm sao cô có thể an toàn cho được. Giờ nhìn người cô khắp nơi đều là thương tích, nói còn không nổi huống chi muốn đứng lên đi lại. Nếu không phải vì sự cách xa, vì sự vô danh vô phận này, anh đã không phải kìm nén từng chút từng chút một, không phải nhẹ nhàng chậm rãi bước tới bên cô, thì thầm vài lời sáo rỗng:

– Em… khỏe chưa?

Hiểu Lan Yên nhìn anh, mở miệng cất giọng nói vừa khàn vừa nhỏ:

– Em đỡ rồi. Sao anh biết mà tới đây?

– Anh… Em đừng nói nhiều nữa, em yếu quá, mau nghỉ ngơi đi. Xin lỗi vì đánh thức em.

Hiểu Lan Yên muốn giải thích không phải như vậy, liền bị anh ra dấu im lặng, kéo lại chăn, bắt cô chìm vào giấc ngủ. Anh đã nhìn thấy Vương Hàn bế cô ra từ ô tô khi tình cờ đi qua cổng bệnh viện, vì cổng lớn cho ô tô chưa mở, nên hắn vội vã ra khỏi xe bế cô đi tìm bác sĩ. Bộ dáng của hắn lúc ấy quả thực vô cùng thảm hại hớt hải. Lẽ nào tình cảm hắn dành cho Lan Yên là thật? Nếu vậy…

Bình luận (0)

Để lại bình luận