Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khoảng cách gần như vậy, Tạ Linh Lăng bình tĩnh không thở nổi: “Anh đừng suy nghĩ quá nhiều.”

Nhưng vừa dứt lời, nụ hôn của Vu Triều đã rơi xuống.

Tạ Linh Lăng sợ mình bị cảm sẽ ảnh hưởng đến anh, theo bản năng giãy dụa. Nhưng sức lực của cô làm sao có thể chống lại được một người đàn ông cao 1m9 này, hơi thở lại thở dốc, ngược lại giống như dụ dỗ.

Vu Triều giữ chặt môi cô, giọng nói khàn khàn: “Đừng nhúc nhích, để cho tôi hôn một lát.”

Khi anh nói chuyện, đôi môi khép lại, giống như đang gãi ngứa trong lòng cô.

Lý trí của Tạ Linh Lăng nói với anh: “Đừng, tôi đang bị cảm đấy.”

“Ừm, vừa vặn lây nhiễm cho tôi, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia.”

“Đồ biến thái.”

Trước lạ sau quen, Vu Triều bây giờ hoàn toàn thoải mái khi hôn, anh dùng đầu lưỡi cạy mở môi và răng của Tạ Linh Lăng, tùy ý càn quét trong môi cô.

Nghĩ lại một tháng trước, anh còn chưa biết hôn, hiện tại ngược lại học được cách trêu chọc. Có lẽ là bản năng trời sinh của đàn ông bị kích thích, Tạ Linh Lăng quả thực muốn lạy luôn rồi.

Trong phòng chỉ có một ngọn đèn tường được bật, bàn tay Vu Triều kéo ót Tạ Linh Lăng, một tay chống lên gối của cô.

Cô vừa uống hết thuốc cảm, trong miệng có cảm giác ngọt ngào xen lẫn chút vị đắng của thuốc bắc. Vu Triều từng chút một, cuốn đi, nuốt hết những hương vị kia, để lại duy nhất hơi thở của anh.

Lặp đi lặp lại nhiều lần, triền miên không bao giờ kết thúc.

Vu Triều có ý không tốt nhìn Tạ Linh Lăng, lại như con chuồn chuồn lướt qua ở trên môi cô mổ vài ngụm.

Tạ Linh Lăng hai tay túm lấy quần áo Vu Triều, đôi mắt ngậm sương mù nhìn anh, bộ dáng nũng nịu, khiến người ta yêu thương.

Vu Triều thấp giọng hỏi Tạ Linh Lăng, “Còn muốn hôn nữa sao?”

Tạ Linh Lăng theo bản năng gật gật đầu

Vu Triều nhướng mày, giọng nói vẫn rất trầm thấp, giọng điệu dỗ dành: “Vậy thì cầu xin tôi đi.”

Tạ Linh Lăng tỉnh lại ngay lập tức, cô vươn tay đẩy anh ra kiên quyết không thỏa hiệp.

Vu Triều dường như đã đùa giỡn thành công, trẻ con tức giận cắn cắn môi dưới của cô, mơ hồ nói: “Bé Tròn.”

Tạ Linh Lăng khó hiểu: “Anh nói cái gì vậy?”

“Bé Tròn.”

“Đó là cái gì vậy.”

“Tên của em.” Vu Triều nắm lấy tay Tạ Linh Lăng, dùng đầu ngón trỏ vẽ hai vòng tròn trên lòng bàn tay cô.

Cảm giác ngứa tê tái lan từ lòng bàn tay của Tạ Linh Lăng đến các cơ quan nội tạng.

Chưa từng có ai gọi cô một cách thân mật như vậy.

Đây là biệt danh độc quyền mà Vu Triều đã đặt cho Tạ Linh Lăng trong 11 năm.

Bầu không khí mập mờ không rõ, Tạ Linh Lăng bỗng nhiên đẩy Vu Triều ra. Cô biết mình không nên phóng túng giữa quan hệ của hai người, như vậy sẽ không thể dễ dàng kết thúc được.

Vu Triều cũng không tức giận, chẳng qua biểu cảm trên mặt từ dịu dàng chuyển sang lạnh lùng như cũ.

Tạ Linh Lăng kéo chăn ra: “Tôi chuẩn bị đi ngủ đây.”

Lệnh đuổi khách trong lời nói không thể rõ ràng hơn.

“Ừm” Vu Triều không nói thêm gì, vừa chuẩn bị nằm xuống giường thì chuông điện thoại đầu tiên vang lên.

Anh lấy điện thoại di động ra nhìn ID người gọi, hiện tên của Đổng Kỳ Văn.

Giật mình lại theo bản năng nhìn Tạ Linh Lăng đang nằm trên giường, Vu Triều chần chờ cầm điện thoại.

Tạ Linh Lăng không khó để nhìn thấy phản ứng chột dạ của Vu Triều, cảm giác giống như là anh ở bên ngoài vụng trộm, lúc nhận được điện thoại của chính cung gọi tới bắt quả tang, bỗng chốc không biết làm sao.

“Tại sao anh không trả lời?” Tạ Linh Lăng hỏi.

Vu Triều trên mặt không có biểu cảm gì: “Là Đổng Kỳ Văn.”

Tạ Linh Lăng cười nhạo một tiếng: “Như thế nào? Bởi vì có tôi ở đây nên không thể bắt máy hả?”

Vu Triều không nói gì.

Tạ Linh Lăng lại nói: “Tôi và anh ta là chuyện của mấy trăm năm trước rồi, lúc đó vẫn là thiếu niên mà lo gì.”

“Tôi biết.” Vu Triều chỉ đơn thuần không muốn nhận điện thoại của Đổng Kỳ Văn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận