Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không lâu sau đã bị anh cướp chủ quyền, cô bị anh mút đến thở hổn hển. Chu Cường trong lòng đắc ý, biết là cô thẹn thùng, một tay chui vào trong áo bắt lấy nãi phong cao ngất, thích gì làm đó. Anh muốn biết cảm giác lúc cầm lấy sẽ ra sao lâu lắm rồi, không ngờ còn thoải mái hơn cả trong tưởng tượng của anh nữa.
Trương Tiểu Phúc cảm thấy bắp đùi của mình lại ướt… Rõ ràng lúc nãy cố mới vừa cùng cha chồng bên ngoài dã hợp, chẳng ngờ dục vọng lại bị khơi mào lần nữa. Cô cố ý ăn mặc bại lộ như vậy chính là để thử nghiệm, thật đúng như cô dự đoán, họ đã vồ lấy cô như hổ rình mồi mà.
Anh chịu hết nổi rồi! Tay còn lại vén vạt áo cô lên, tách hai chân cô ra, cầm vật thô to để gần cửa huyệt, nhún người đâm vào.
“Nhanh quá.” côn th*t xỏ xuyên đi vào, vừa nhanh vừa dức khoát. Bên trong cô nóng như lò lửa, anh cảm thấy nhục bổng của mình sắp nóng chảy trong đó làm cả người anh lâng lâng.Chu Cường giữ chặt lấy mông cô, dạng hai chân cô ra bên hông. Phân thân bắt đầu trừu sáp.
“A… Căng quá… Từ từ…” Cô đau đớn, sợ hãi kêu một tiếng.
Trong mấy anh em, Chu Cường là người cao nhất. Đích thực dáng người Từ Hải “vai năm tấc rộng, thân mười thước cao”. Vật dưới thân anh thì khỏi bàn, thô như trái cà tím cỡ khủng, anh lại hung hăng đâm vào, cửa huyệt sắp nứt toạc, huyệt nhi vừa trướng vừa xót. Ôi đau chết cô mất! Hệt y như dã thú mà!
Hai túi trà nặng trịt giã lên bắp đùi cô. Mỗi cú nện vào của anh mạnh như đang gián quyền cước vào bụng, lục phủ ngũ tạng đều chịu thương tổn. Chỉ gần mười phút thôi, cô lên cao trào không biết mấy lần. Mắt cô trợn trắng, hoa huy*t thắt vào từng cơn từng cơn, kích thích quá độ khiến cô tưởng mình sắp bị anh làm chết.
Tiểu huyệt cực lực co thắt, mút lấy cự căn làm anh đê mê. Anh mở chân cô ra thật rông, côn th*t càng ra sức chơi đùa ác đến mức muốn kéo phần thịt hồng non mềm trong huyệt cô ra theo. Chẳng dừng ở đó, anh đẩy nhanh tốc độ va chạm, đầu nấm to tướng mặc sức tác quai tác quái đâm vào tử cung.
“Anh ba… Không không được…” Sau khi hoa huy*t bị dập không thương tiếc hơn một trăm cái, tử cung cực lực co bóp phun một lượng lớn yêu dịch ra ngoài. Trương Tiểu Phúc liên tiếp lên đỉnh, mấy bận muốn nôn mửa. Phen này chắc cô ngất mất!
Đúng ngay lúc cô cao trào, Chu Cường hết nhịn nỗi nên đã thất thủ, phun hết tinh dịch vào sâu trong cô. Dịch trọc vừa nóng vừa nhiều trướng đầy bụng cô. Ngay khi anh rút thịt bổng ra, vô số nùng tinh tuôn trào ra ngoài.
Cô vừa động đậy hạ thân chút thôi thì tinh dịch đã chảy ào ào xuống dưới. Cô gục xuống bàn sung sướng cảm nhận nhục huyệt mấp máy đưa dịch đục từ từ trào ra bên ngoài.
Mặc dù Chu Cường vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn, nhưng anh lo lắng mấy người trong nhà sắp trở về, chỉ đành bắn vội thế này. Anh ôm lấy cơ thể mềm nhũn vô lực, hai gò má đỏ bừng vào lòng: “Em dâu chắc mệt lắm rồi. Để anh nấu cơm cho.”
Cô tựa vào người anh, không nói gì cả, trái tim đập loạn từ từ trở lại nhịp đập như thường, dù anh chỉ được hơn nữa tiếng thôi nhưng đã khiến cô lên đỉnh tận bốn năm lần. Thật sự quá lợi hại! Người này cái gì cũng tốt, chỉ có điều quá lỗ mảng. Lúc nãy anh thiếu điều đâm thủng bụng cô luôn rồi!

“Vậy để em đi lau sàn.” Chu Cường đã xắn tay áo đi nấu cơm. Cô lau sạch chất lỏng giữa hai chân, và phi tan luôn vết nước khả nghi dưới sàn. Cô bước ra phòng khách thì phát hiện dưới sàn có mấy dấu chân bùn, chắc là bọn họ quên nên mang cả dép lên nhà rồi. Cô quét sơ cho sạch, sau đó dùng khăn ẩm lau lại.
Chu Dũng mới làm việc từ ngoài đồng về, sau khi đổi dép lê vào nhà thì bắt gặp hình ảnh hương diễm đến sặc máu mũi: cô em dâu xinh đẹp đang chổng mông quỳ xuống sàn lau nhà, điểm chính là cái áo len trinh tiết kia, hở hết lưng không nói, vạt áo cũng chẳng che đậy được gì. Ngay cả quần lót cô cũng không mặc, bệnh hay quên của em dâu đúng là nặng quá rồi.
“Em dâu…” Chu Dũng kêu này một màn thấy hô hấp dồn dập đứng lên, nhịn không được kêu một tiếng. Cô hơi nghiêng người về phía sau, hành động đó vô tình làm lộ mảng lớn tuyết trắng mềm mại.
“Sao nay anh Dũng về sớm vậy?” Cô cười khanh khách hỏi, vẫn tiếp tục lau sàn, mặc kệ đôi mắt sắp phun ra lửa của anh.
Tròng mắt di động theo từng hành động của cô. Mỗi khi cô cúi xuống lau sàn, phần ngực lộ ra ngoài cũng lay động theo, tập kích những sợ dây thần kinh yếu ớt của anh. Chân anh bước theo cô trong vô thức, mắt không rời được gò núi đôi đang lắc lư theo nhịp kia, chỉ mong sao mình được sờ vào chúng.
Nghe tiếng thở mạnh truyền tới từ sau lưng, cô nhếch mép, lau sạch dấu chân trên sàn. Sau đó cô liền đứng lên, giặt sạch khăn lau rồi đem phơi trên ban công. Chu Dũng vẫn thẳng một đường đi theo cô như tên ngốc.
“Anh Dũng… Anh đi theo người ta làm gì vậy?” Cô vừa xoay người thì đụng phải bức tường thịt cứng rắn. Cô ngẩng đầu nhìn thì thấy biểu cảm ngốc nghếch của anh, đáng yêu tới mức cô không nhịn được cười.
“Em dâu.” Chu Dũng ôm lấy cô, không hề che giấu dục vọng đang bùng cháy trong đôi mắt. Tiếc là hôm nay cô đã quá thỏa mãn, nên đành đẩy anh ra: “Em xuống bếp phụ anh ba.”
Đợi đến khi cha Chu cùng hai người còn lại về nhà, Chu Dũng vẫn như người mất hồn ngồi ở phòng khách. Cha Chu nhíu mày hỏi: “Thằng hai sao lại ngồi tồng ngồng ở đó?” Chu Dũng lấy lại tinh thần, không kịp trả lời, chợt nghe thấy tiếng cô rôm rả: “Ba, anh cả, cơm trưa làm xong rồi. Mọi người mau lại đây ăn cơm đi.”
Theo mỗi bước chân, cô thành công câu mất linh hồn cả năm người đàn ông. Chu Dũng thấy cha mình cùng bọn anh em đểu có biểu cảm giống mình thì yên tâm rồi. Cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn, cha Chu chẳng thể động đũa, nhìn chằm chằm vào cô hỏi: “Con dâu… Quần áo của con… Sao thiếu vải dữ vậy con?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận