Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đưa mắt nhìn về phía Cố Nhan, cô đang dùng toàn bộ tay chân quấn lấy anh. Anh nhớ rõ tối hôm qua trước khi ngủ anh và cô mỗi người nằm một bên giường mà.

“Anh phải đi làm sao?” Cô nửa tỉnh nửa mê, mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Chu Quân Ngôn theo bản năng đáp: “Ừ” một tiếng, phản ứng nhanh rút cánh tay đang bị cô gắt gao ôm lấy về, giọng nói tràn ngập sự bài xích:

“Khi nào cô đi?”

“Em giúp anh trông nhà không tốt sao?” Cố Nhan trở mình ôm gối đầu của anh vào trong ngực, nói ngọt ngào: “Nhớ ăn sáng nhé, em nấu cho anh ăn…”

Chu Quân Ngôn cười lạnh một tiếng, lười phản ứng với cô nên ngồi dậy bước xuống giường.

Vài ngày trước anh đã thu dọn xong đồ dùng để chuẩn bị đi công tác, giờ chỉ cần cầm đi là được.

Chờ anh rửa mặt xong đi ra phòng khách lấy chìa khóa xe mới phát hiện trêи bàn để hộp đựng cơm ba ngăn.

Thân thể anh hơi cứng lại, bước chân ngập ngừng, cuối cùng vẫn là đi về phía trước vài bước.

Chu Quân Ngôn cúi xuống nhìn, đầu ngón tay chạm nhẹ qua hộp cơm.

Sandwich trong hộp vẫn còn nóng, hai ngăn còn lại là kiwi và cam.

Thời gian như dừng lại vài giây, anh nhìn về phía sofa, nơi đó đã không còn hành lý của cô. Khuôn mặt phức tạp quay đầu nhìn về phía phòng ngủ.

7

Hai hôm sau, lúc sáu giờ sáng Chu Quân Ngôn về đến nhà.

Đồng nghiệp đi cùng anh đều ở lại khách sạn chỗ công tác, bởi vì tối đó có tiệc rượu xã giao nên ai nấy đều uống một chút, riêng anh phải trả thêm tiền để lên tàu về ngay trong đêm.

Gió tháng năm hơi lạnh, xua bớt không ít cảm giác say.

Anh vặn khóa mở cửa, trong nhà hoàn toàn yên tĩnh, không có bất kỳ âm thanh gì.

Chu Quân Ngôn đặt chìa khóa xuống rồi lập tức đi vào phòng ngủ nhưng trong phòng trống rỗng. Sau khi xác định không có ai, anh mệt mỏi bật đèn lên.

Ánh sáng chiếu từ ngọn đèn phòng ngủ làm căn phòng hơi hiu quạnh, Chu Quân Ngôn ấn ấn mi tâm, cảm thấy mắt có chút khô khốc.

Anh thay quần áo rồi trực tiếp nằm trêи giường, chăn gối chỉnh tề cũng bị anh làm cho xộc xệch.

Chưa được bao lâu thì di động anh đặt ở cạnh gối đầu bỗng nhiên rung lên, Chu Quân Ngôn lập tức cầm điện thoại lên xem.

Hóa ra là đồng nghiệp ở văn phòng thảo luận về chuyện mấy tiếng sau sẽ đi cắm trại gần thành phố B, Chu Quân Ngôn nhìn thoáng qua rồi tắt thông báo.

Thói quen sinh hoạt tốt làm cho anh dù chỉ mới ngủ được bốn tiếng vẫn đúng giờ tỉnh lại.

Trêи gối đầu có mùi hương như có như không khiến anh nhíu mày.

Sau khi ngồi trêи xe, Chu Quân Ngôn chuẩn bị kiểm tra cùng xác minh lại địa điểm đã hẹn trước. Đột nhiên anh nhận được một cuộc gọi là có hai người muốn đi nhờ xe anh, lúc họ tới nơi thì thời gian chậm hơn so với dự kiến một chút.

Mọi người gần như đã đến đông đủ, anh giúp hai người vừa đến kia nhét hành lý vào cốp xe nên lên xe sau cùng.

Trong xe có tổng cộng không đến hai mươi người. Khi anh vừa bước lên xe thì từ ánh mắt đầu tiên đã thấy cái người ngồi bên trong hàng ghế thứ hai từ dưới lên kia, người nọ thấy anh lập tức rụt đầu vào.

Anh hơi dừng bước nhưng lập tức khôi phục biểu cảm tiếp tục đi xuống dưới.

————

Cố Nhan cảm thấy bản thân như là cách một thế kỷ không được gặp Chu Quân Ngôn vậy, vừa thấy anh lên xe thì tâm đều đã muốn bay đến trêи người anh.

Cô vui vẻ rạo rực chờ đợi Chu Quân Ngôn lại gần, đột nhiên thấy từ ghế sau xuất hiện một cô gái.

Cô nhìn chăm chú, đó không phải là người lúc trước nói nói cười cười với Chu Quân Ngôn sao—– người “đồi núi chập chùng” sao?

Trong lòng Cố Nhan bốc lên dấm chua, Chu Quân Ngôn đón cô ta tới đây, anh ấy còn giúp cô ta cầm hành lý nữa à!?

Cố Nhan chạm vào vai chị Dư ngồi ở trước cô.

“Chị Dư, cô ta cũng là người làm cùng ngành với chị sao?”

“Tiểu Lư? Cô ấy là thư ký.” Dư Hồng nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, nói với vẻ hiểu rõ.

Cố Nhan không hiểu, cô chỉ biết là Chu Quân Ngôn không có thư ký, vậy tại sao cô ta lại đi cùng anh chứ?

“Đồi núi chập chùng” lên xe trước Chu Quân Ngôn, có lẽ là ánh mắt Cố Nhan nhìn chằm chằm quá mức trắng trợn, cô ta cũng liếc mắt một cái nhìn lại Cố Nhan.

Không hổ là thư ký của thị trưởng, cô ta thản nhiên mỉm cười với Cố Nhan rồi ngồi xuống hàng ghế bên cạnh, hai người chỉ cách nhau một lối đi hẹp.

Cố Nhan không ngờ tới Chu Quân Ngôn đã nhìn thấy mình rồi mà phản ứng lại bình thản như thế. Nhớ lại mấy ngày trước anh không đồng ý việc cô đi theo chị Dư đến buổi cắm trại dã ngoại, lời nói hôm đó có thể so với Bao Chuẩn và Tống Từ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận