Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bẫy tuyết và cơn điên của kẻ tình si
Tuyết Thành đúng như tên gọi của nó, quanh năm bao phủ bởi một màu trắng xóa lạnh lẽo. Gió rít gào qua những khe núi, mang theo cái lạnh thấu xương cắt da cắt thịt. Vân Khê đến đây vì một dự án hợp tác khai thác khoáng sản của Vân Thị, nhưng cô không ngờ, chuyến đi này lại đẩy cô vào một cái bẫy chết người.
Vốn dĩ, Tư Kính đã hết lời can ngăn, nói rằng tình hình bang phái ở Tuyết Thành rất phức tạp, lại là địa bàn hoạt động mạnh của Huyết Bang. Nhưng Vân Khê, với sự bướng bỉnh và tự tin của mình, đã nhất quyết đi. Cô không muốn mình mãi là con chim hoàng yến nấp dưới cánh của Tần Khiêm.
Nhưng cô đã lầm.
Vừa đặt chân xuống sân bay, chiếc xe đón cô đã bị chặn lại. Một đám người bịt mặt, trang bị vũ khí tận răng, nhanh chóng khống chế Tư Kính và bắt cóc cô. Thuốc mê cực mạnh khiến Vân Khê chìm vào bóng tối ngay lập tức.
Khi tỉnh lại, cơn đau đầu như búa bổ khiến cô rên rỉ. Mở mắt ra, Vân Khê thấy mình đang bị trói chặt vào một chiếc ghế sắt giữa một nhà kho bỏ hoang rộng lớn. Không khí lạnh lẽo, ẩm mốc, nồng nặc mùi rỉ sét và dầu máy.
“Tỉnh rồi sao? Vân đại tiểu thư?”
Một giọng nói chua loét, đầy hận thù vang lên. Từ trong bóng tối, một người phụ nữ bước ra. Mái tóc cắt ngắn nhuộm màu bạch kim, đôi mắt kẻ eyeliner đậm nét sắc sảo nhưng ánh lên vẻ điên dại. Đó là Blacky – cánh tay phải đắc lực, và cũng là kẻ tình si điên cuồng của Huyết Vũ.
“Cô là ai?” Vân Khê bình tĩnh hỏi, dù trong lòng đang dấy lên nỗi bất an.
“Tao là ai không quan trọng. Quan trọng là mày… chính mày là nguyên nhân khiến Lão đại hắt hủi tao!” Blacky gào lên, lao tới nắm lấy tóc Vân Khê giật ngược ra sau. “Mày có cái gì hơn tao? Một con tiểu thư bột chỉ biết dựa hơi đàn ông! Tại sao Lão đại lại si mê mày qua tấm ảnh? Tại sao ngài ấy lại đuổi tao đến cái nơi khỉ ho cò gáy này chỉ vì tao muốn giết mày?”
Vân Khê nhíu mày chịu đau, nhưng ánh mắt vẫn không hề nao núng: “Tôi không biết cô đang nói gì. Huyết Vũ thích tôi? Nực cười!”
“Câm mồm!” Blacky tát mạnh vào mặt Vân Khê, để lại năm dấu tay đỏ ửng trên làn da trắng. Ả rút ra một con dao găm sáng loáng, lưỡi dao sắc lẹm kề sát cổ Vân Khê. “Tao đã dâng hiến cả thanh xuân, cả mạng sống cho Huyết Bang, cho ngài ấy. Vậy mà ngài ấy chưa từng nhìn tao lấy một lần. Còn mày… mày là kẻ thù, mày muốn giết ngài ấy, vậy mà ngài ấy lại muốn mày làm nữ chủ nhân? Tao không cam tâm! Tao phải giết mày! Chỉ cần mày chết, Lão đại sẽ quên mày, ngài ấy sẽ nhìn thấy tao!”
Sự điên loạn trong mắt Blacky khiến Vân Khê rùng mình. Ả ta thực sự đã mất trí vì tình.
“Chết đi con khốn!” Blacky hét lên, vung dao đâm thẳng xuống ngực trái Vân Khê.
Trong khoảnh khắc sinh tử, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Vân Khê đã âm thầm cứa dây thói vào cạnh sắc của ghế sắt từ nãy giờ. Dây thừng đứt phựt. Cô nghiêng người né tránh lưỡi dao trong gang tấc, đồng thời tung một cước thật mạnh vào bụng Blacky.
“Á!” Blacky bị đá văng ra xa, con dao rơi xuống nền xi măng kêu leng keng.
Vân Khê loạng choạng đứng dậy, hai tay vẫn còn tê cứng. Cô chưa kịp định thần thì Blacky đã lồm cồm bò dậy, đôi mắt đỏ ngầu như quỷ dữ. Ả vớ lấy khẩu súng lục rơi gần đó, chĩa thẳng vào Vân Khê.
“Mày nghĩ mày thoát được sao? Xuống địa ngục đi!”
“Đoàng!”
Tiếng súng nổ chát chúa vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng. Vân Khê nhắm nghiền mắt, chờ đợi cơn đau thấu tim. Nhưng không có gì xảy ra cả.
Cô mở mắt, bàng hoàng nhìn thấy Blacky ngã ngửa ra sau, giữa trán xuất hiện một lỗ đạn đỏ lòm, máu tươi trào ra lênh láng.
“Khê Nhi!”
Một bóng đen to lớn lao tới như một cơn lốc, ôm chầm lấy cô vào lòng. Mùi thuốc lá và bạc hà quen thuộc xộc vào mũi khiến nước mắt Vân Khê trào ra. Là Tần Khiêm!
“Anh… anh đến rồi…” Cô nức nở, cả người mềm nhũn trong vòng tay hắn.
Tần Khiêm siết chặt cô đến mức khiến xương cốt cô đau nhức, nhưng hắn không dám buông lỏng. Hắn run rẩy, nỗi sợ hãi mất cô vẫn còn đang bóp nghẹt trái tim hắn. Khi nghe tin cô bị bắt, hắn đã phát điên, lục tung cả cái Tuyết Thành này lên.
“Xin lỗi… anh đến muộn. Không sao rồi, có anh ở đây,” Tần Khiêm hôn liên tiếp lên tóc, lên trán cô, giọng nói khàn đặc vì xúc động.
Xung quanh nhà kho, thuộc hạ của Xích Thần và người của Huyết Bang đang chĩa súng vào nhau. Một tên thuộc hạ thân tín của Huyết Vũ bước ra, nhìn xác Blacky lạnh lùng rồi nói: “Tần Lão đại, Lão đại của chúng tôi nói rằng, Blacky dám trái lệnh, chết không có gì đáng tiếc. Ngài ấy cũng nhắn gửi tới Vân tiểu thư: Cô ấy chính thức là nữ chủ nhân tương lai của Huyết Bang. Huyết Bang sẽ không làm hại cô ấy, nhưng sẽ cướp cô ấy về bằng mọi giá.”
Tần Khiêm nghe xong, ánh mắt sắc lạnh như dao găm chiếu thẳng vào tên thuộc hạ kia. Hắn cười gằn, sát khí tỏa ra ngùn ngụt: “Về nói với Huyết Vũ, rửa sạch cổ chờ tao đến lấy mạng. Người phụ nữ của Tần Khiêm, hắn đừng hòng chạm vào dù chỉ một sợi tóc!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận