Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiên Hôn Hậu Sát và Cơn Thịnh Nộ Bị Xẻ Chia
“DƯƠNG HẠ VŨ! CẬU NHÌN ĐI!”
Simon Trần hoảng hốt la lên, chìa cái điện thoại của mình ra. Gã vừa nhận được một thông báo tin tức nóng hổi.
“Cái quái gì đây? ‘Thiếu gia Mặc Nghiêm tìm lại em gái nuôi thất lạc, Mặc Yên Nhi’?”
Hạ Vũ giật lấy cái điện thoại. Mắt hắn dán vào màn hình.
Bài báo giật tít một cách trơ trẽn. Hình ảnh Mặc Nghiêm đang ôm một người phụ nữ trong lòng. Dù hình ảnh hơi mờ, nhưng Hạ Vũ nhận ra ngay.
Là Hoa Thiên Tuyết.
Bài báo viết một câu chuyện tình lâm ly bi đát đến nực cười: “Thiếu gia Mặc Nghiêm và em gái nuôi Mặc Yên Nhi thất lạc nhiều năm. Gần đây gặp lại nhưng cô đã mất trí. Cả hai không nhận ra nhau, trót nảy sinh tình cảm, ‘ăn trái cấm’ và hiện cô Mặc Yên Nhi đã mang thai 7 tháng. Trong một cơ duyên tình cờ, Thiếu gia Mặc Nghiêm vừa phát hiện ra sự thật. Dù đau đớn vì mối tình loạn luân, nhưng anh tuyên bố sẽ chịu trách nhiệm, chăm sóc cho em gái và đứa cháu trong bụng…”
Bốp!
Hạ Vũ ném cái điện thoại của Simon vào tường. Vỡ tan tành.
“Thằng chó Mặc Nghiêm!”
Giờ thì hắn đã hiểu.
Bản hợp đồng ký vội. Cái lý do vớ vẩn “em gái thất lạc”. Tất cả chỉ là một màn kịch. Một màn kịch để hợp thức hóa việc bắt cóc vợ và con của hắn!
Mặc Nghiêm dám chơi hắn! Dám cướp người phụ nữ của hắn, cướp luôn cả đứa con chưa ra đời của hắn, rồi trơ trẽn nhận nó là của mình!
Cơn ghen và sự sỉ nhục bùng lên như núi lửa. Hắn không chỉ muốn giết Mặc Nghiêm. Hắn muốn xé xác gã ra.
“Cút!” Hắn gầm lên với Simon, rồi quay người chạy về biệt thự.
Hắn vừa về đến cửa, một tấm thiệp mời mạ vàng được đưa tới.
“Tiệc mừng tiểu thư Mặc Yên Nhi trở về.”
“Tốt,” Hạ Vũ nghiến răng. “Mày đã mời, thì tao phải đến.” Hắn nhất định phải đến, để xem Mặc Nghiêm giở trò gì, và để lôi con mèo hư hỏng của hắn về.
Hắn bước vào phòng sách. Hắn cần phải bình tĩnh. Hắn cần phải xả cơn tức này ra.
Hắn nhìn thấy con Lông Vũ. Con mèo của Thiên Tuyết, thứ mà cô yêu quý.
Hắn túm lấy con mèo.
“Meow!” Con mèo hoảng sợ cào cấu.
“Mày cũng giống chủ mày,” hắn gầm gừ, siết chặt lấy nó. “Dám phản bội tao!”
Hắn đi ra ban công lầu một. Hắn không ném nó xuống. Hắn giơ nó ra ngoài, rồi… thả tay.
Con mèo rơi xuống, va vào bậc thềm đá bên dưới. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên. Con mèo kêu lên một tiếng thảm thiết rồi nằm im, cái chân sau gãy gập một cách dị dạng.
Hắn nhìn cảnh đó, nhưng cơn giận vẫn chưa nguôi.
Hắn rút điện thoại, gọi cho con hầu gái hắn hay “dùng” nhất.
“Năm phút. Lên phòng tao. Cởi hết đồ ra.”
Hắn cần một cái lỗ. Hắn cần đâm chọc, cần xé rách một thứ gì đó để trút cơn thịnh nộ này. Hắn sẽ tưởng tượng ra khuôn mặt của Thiên Tuyết, khuôn mặt của Mặc Nghiêm, trong khi hắn đâm nát cái l*n (âm hộ) của con hầu gái kia.

Cơn thịnh nộ không chỉ có ở nhà họ Dương.
Tại Lý gia, Lý Mẫn Hào (anh) cũng đang đọc tin tức. Khuôn mặt cậu ta trắng bệch, rồi đỏ bừng, rồi tím tái.
“Mặc Nghiêm…”
Cậu ta lảo đảo đi đến trước gương.
“Mày thấy không, Tuấn Kiệt?” Cậu ta nói với hình ảnh phản chiếu của chính mình. “Lại thêm một thằng nữa. Thêm một thằng chó muốn cướp cô ấy khỏi tay chúng ta.”
Hình ảnh trong gương mỉm cười, một nụ cười quỷ dị. “Vậy thì sao? Giết cả nó.”
“Phải,” Hào gật đầu. “Giết cả nó. Giết hết. Thiên Tuyết chỉ có thể là của chúng ta.”
Cạch.
Tiếng cửa phòng bên cạnh khẽ mở. Bạch Nhu lén lút nhìn qua khe cửa. Chị ta thấy Lý Mẫn Hào đang đứng một mình, nói chuyện lảm nhảm với cái gương. Chị ta sợ hãi, vội vàng quay người, chạy về phía phòng của Lý Mẫn Hạo (em).
Bên trong phòng, Lý Mẫn Hào (anh) và Phan Tuấn Kiệt (hình ảnh phản chiếu) cùng quay đầu về phía cửa.
“Con chuột đó,” Kiệt trong gương nói. “Nó thấy rồi.”
“Phải làm sao đây?” Hào hỏi.
“Khử nó đi,” Kiệt mỉm cười. “Người biết quá nhiều… không nên sống.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận