Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Triệu Tình nhìn thấy: “Thân tại Tào doanh tâm tại Hán⁽¹⁾.”

⁽¹⁾ Thân tại Tào doanh tâm tại Hán: Thân ở Tào doanh nhưng lòng vẫn hướng về Hán thất.

Chu Duệ tức giận nói: “Không có.”

“Đi thôi đi thôi.” Triệu Tình thấy mọi người rời khỏi sân thể dục, cũng giục cô đi.

“Được rồi.” Chu Duệ buộc áo khoác vào bên hông, trước khi đi cô quay đầu lại nhìn Trang Úy.

Anh cách cô không xa, trên đầu lấm tấm mồ hôi, da anh trắng trẻo nhưng sau khi vận động kịch liệt thì đã hơi ửng hồng, môi cũng hồng, anh ngồi dưới bảng bóng rổ nói chuyện với đồng đội, nhưng dường như ánh mắt anh lại nhìn về phía cô.

Chu Duệ ra hiệu với anh, ý bảo mình đi trước.

Trang Úy gật đầu.

Chu Duệ vừa định nhấc chân rời đi, nhưng đột nhiên dừng lại.

Một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa đến đưa cho Trang Úy một chai nước, nữ sinh xấu hổ cúi đầu, không biết đang nói gì với Trang Úy.

Dường như có một khối chì buộc chặt chân cô, dù thế nào cô cũng không thể di chuyển chân mình, đứng yên nhìn hai người họ.

Triệu Tình thấy cô vẫn không chịu rời đi, xoay người kéo cô: “Đi thôi.”

Trang Úy đang nói chuyện với nữ sinh đó, trong đầu Chu Duệ toát ra một ngọn lửa vô danh, quay đầu rời đi.

Triệu Tình có thể cảm nhận được Chu Duệ không đúng, cô không thể che giấu suy nghĩ của mình, khuôn mặt dịu dàng, hay cười thường ngày giờ biến thành dáng vẻ nhíu mày.

“Sao vậy?” Trên đường trở về phòng thay đồ, Triệu Tình hỏi cô.

“Không sao.” Chu Duệ trả lời cô.

Trong lòng ấm ức đến không được, Trang Úy uống nước của cô gái đó? Còn bảo mình đến xem anh chơi bóng, xem cái gì? Xem có bao nhiêu nữ sinh thích anh sao? Cô sẽ không bao giờ cho anh hôn cô nữa.

Lần sau khi anh muốn hôn cô, cô sẽ giẫm mạnh vào chân anh, sau đó đấm anh hai cái.

Ừ, phải thực hiện quyết định này.

Chu Duệ vừa hạ quyết tâm, xong cô lại mềm lòng.

Quên đi… Cô không muốn đánh anh, anh bị Uông Tông đâm ngã xuống đất, đánh hỏng phải xin nghỉ thì sao.

“Mình đi thay quần áo?” Triệu Tình và Chu Duệ tách ra, cô đi đến phòng thử đồ đầu tiên còn Chu Duệ đi vào phòng thứ hai.

Chu Duệ đóng cửa lại, vừa định cởi quần áo thì điện thoại vang lên tiếng thông báo.

Trang Úy gửi tin nhắn cho cô, hỏi cô đang ở đâu.

Tay nắm gấu váy buông xuống, cô không muốn để ý đến anh, nhưng lại cầm điện thoại không buông.

Vô thức cắn ngón tay.

Sau khi thay quần áo xong, Triệu Tình ở ngoài cửa thúc giục cô: “Thay quần áo xong chưa? Không phải đã ngất ở bên trong rồi chứ? Chủ nhiệm nói có thể về luôn, ba mẹ mình đang đợi mình ở bên ngoài, mình về trước nhá?”

“Ừ, cậu về trước đi.” Chu Duệ tùy ý đáp.

“Kỳ lạ…” Triệu Tình lẩm bẩm.

Lúc này, Trang Úy đang đứng ở cửa phòng thay đồ.

Ở trên sân bóng anh nhìn theo bóng Chu Duệ rời khởi sân, nhưng chỉ là hướng chung chung, không thấy rốt cuộc cô đã đi đâu, cuối cùng anh cũng đến nơi này, nhắn tin cho cô nhưng không thấy cô trả lời.

Anh nóng lòng muốn gặp cô ngay bây giờ, sau đó nói với cô, sau này không được mặc váy ngắn như vậy nữa.

Nếu cô không nghe lời, anh sẽ hôn cô, hôn đến khi cô nghe lời.

Nếu cô ấy nghe lời, anh cũng hôn cô, nói với cô anh rất vui.

Còn muốn nói với cô, cô đến xem anh chơi bóng, anh cũng rất vui.

Hỏi lại cô, dáng vẻ chơi bóng của anh có đẹp không, cô có thích không…

Vốn tưởng mình tìm cô không có việc gì, nhưng bây giờ nghĩ lại, anh thật sự có rất nhiều điều muốn chia sẻ với cô.

Chờ một lúc vẫn không thấy Chu Duệ trả lời anh, anh uể oải dựa vào bức tường cách cửa phòng thay đồ không xa.

Hai nữ sinh bước ra từ phòng thay đồ.

“Chu Duệ đâu?” Một nữ sinh hỏi người kia.

Trang Úy liếc mắt nhìn hai nữ sinh này, một người anh chưa từng gặp, còn một người thường xuyên xuất hiện bên cạnh Chu Duệ, tên là Triệu Tình?

Triệu Tình nhíu mày: “Hình như tâm trạng không tốt, vẫn đang ở trong phòng thay đồ, nhưng bây giờ ba mẹ mình đang đợi mình ở bên ngoài, lúc về mình sẽ hỏi lại cậu ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận