Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Giấc Mộng Tuổi Mười Bốn Và Ngõ Nhỏ

Đêm đó, Tống Lê lại chìm vào giấc mơ. Một giấc mơ quen thuộc đến đau lòng, kéo cô về mùa hè năm mười bốn tuổi đầy biến động.

Trong mơ, bầu trời thành phố S không có trăng sao, chỉ có những đám mây đen vần vũ đè nặng xuống mặt đất. Không khí oi bức, ngột ngạt báo hiệu một cơn giông lớn sắp ập đến.

Cô bé Tống Lê mười bốn tuổi đang chạy thục mạng trên con đường vắng vẻ. Đôi chân trần giẫm lên mặt đường nhựa thô ráp, lởm chởm đá sỏi. Mỗi bước chạy là một lần đau nhói, nhưng cô không dám dừng lại. Phía sau lưng, tiếng chửi rủa của người dượng say rượu, tiếng khóc lóc nhu nhược của người cô ruột như những bóng ma đuổi theo, bám riết lấy gót chân cô.

“Đồ hồ ly tinh! Mẹ nào con nấy! Mới tí tuổi đầu đã học thói lẳng lơ!”

Những lời nói cay độc đó cứ ong ong trong đầu, sắc nhọn hơn cả những viên đá đang cứa vào lòng bàn chân rướm máu. Cô chạy, chạy mãi, phổi nóng ran như bị lửa đốt, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi làm nhòe đi tầm nhìn.

Cô rẽ vào một ngõ nhỏ tối tăm, hy vọng bóng tối sẽ che giấu được sự tồn tại của mình. Và rồi, cô đâm sầm vào một người.

“Bộp.”

Cả hai cùng ngã xuống đất. Chiếc cặp sách rơi ra, một con mèo trắng nhỏ hoảng sợ kêu lên rồi vụt chạy mất hút vào bóng đêm.

Tống Lê thở hổn hển, cố gắng trườn dậy để chạy tiếp, nhưng một bàn tay đã giữ lấy cánh tay cô. Bàn tay ấy thon dài, sạch sẽ, mang theo hơi lạnh dễ chịu.

“Cậu không sao chứ?”

Một giọng nói trong trẻo, có chút non nớt của thiếu niên vang lên. Tống Lê ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt đen láy, sáng như sao trời. Chàng trai mặc áo sơ mi trắng tinh khôi, quần âu phẳng phiu, hoàn toàn lạc lõng giữa con ngõ bẩn thỉu này.

Đó là lần đầu tiên cô gặp Hứa Từ.

Ánh mắt anh dừng lại ở đôi chân trần đầy máu và bụi đất của cô. Anh nhíu mày, không hề có sự ghê tởm hay khinh miệt như những người khác, chỉ có sự quan tâm chân thành.

“Chân cậu chảy máu rồi. Đau không?”

Tống Lê ngẩn người. Đã bao lâu rồi không có ai hỏi cô có đau không? Người ta chỉ quan tâm cô có hư hỏng không, có làm xấu mặt gia đình không.

“Không đau.” Cô bướng bỉnh đáp, cố rụt chân lại, giấu đi sự nhếch nhác của mình.

Nhưng Hứa Từ không cho cô cơ hội đó. Anh ngồi xổm xuống, không ngại bẩn, mở chiếc cặp sách của mình ra. Bên trong không chỉ có sách vở, mà còn có bông băng, thuốc sát trùng – những thứ anh chuẩn bị cho những chú mèo hoang anh hay lén lút chăm sóc.

“Ngồi yên nào.” Anh ra lệnh, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại có uy lực kỳ lạ khiến cô không dám phản kháng.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Hứa Từ cẩn thận lau sạch vết bẩn trên chân cô, gắp từng mảnh đá vụn găm vào da thịt. Động tác của anh dịu dàng đến mức Tống Lê có ảo giác như mình là một món đồ quý giá, chứ không phải là đứa con gái bị cả thế giới ruồng bỏ.

Thuốc sát trùng Povidone màu nâu đỏ được bôi lên vết thương, cảm giác xót xa khiến cô khẽ rên lên. Hứa Từ lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô, thổi nhẹ vào vết thương: “Sẽ hết đau ngay thôi. Cậu giỏi lắm, đừng khóc.”

Tống Lê cắn môi, nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu đen nhánh của anh, vào hàng lông mi dài rợp bóng của anh. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim cô bé mười bốn tuổi lỡ nhịp. Giữa thế giới đầy rẫy sự xấu xa và định kiến này, anh giống như một thiên sứ lạc đường, mang theo ánh sáng cứu rỗi cuộc đời tăm tối của cô.

“Cậu tên là gì?” Cô hỏi lí nhí.

Hứa Từ ngẩng lên, khuôn mặt thanh tú dưới ánh đèn đường đẹp đến nao lòng. Anh không trả lời ngay, mà cẩn thận dán miếng băng cá nhân cuối cùng lên chân cô.

“Lần sau nhớ mang giày vào. Chân đẹp thế này, đừng để nó bị thương nữa.”

Anh đứng dậy, đeo cặp sách lên vai, nhìn cô một lần cuối rồi quay lưng bước đi, để lại Tống Lê ngẩn ngơ ngồi đó với đôi chân được băng bó cẩn thận và trái tim đập loạn nhịp.

Cơn mưa rào mùa hạ bất chợt đổ xuống, xối xả. Tống Lê không tìm chỗ trú, cứ ngồi đó để mưa tạt vào mặt, hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi. Cô khóc, không phải vì đau, không phải vì tủi thân, mà vì sự ấm áp ngắn ngủi vừa rồi. Nó quá đỗi dịu dàng, quá đỗi xa xỉ, khiến cô vừa khao khát vừa sợ hãi sẽ đánh mất.

Trong giấc mơ, hình ảnh Hứa Từ mờ dần trong màn mưa, chỉ còn lại ánh mắt trong veo và câu nói vang vọng: “Đừng để nó bị thương nữa.”

Tống Lê quờ quạng trong khoảng không vô định, muốn nắm lấy tay anh, muốn hỏi anh đi đâu, muốn nói với anh rằng cô đau lắm, cô lạnh lắm.

“Hứa Từ… đừng đi… cứu em…”

Cô ú ớ gọi tên anh, nước mắt ướt đẫm gối. Cảm giác cô độc và sợ hãi của năm mười bốn tuổi ùa về, bóp nghẹt lấy cô trong cơn ác mộng triền miên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận