Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh liếc mắt nhìn Kỳ Kỳ đang ngủ say, ý cười hiện rõ trong mắt, ra hiệu cho cô nhìn sang con bé: “Con bé thích em lắm, muốn em ngủ cùng nó. Nếu biết em về, e là nó sẽ quấy khóc cả đêm mất.”. Ngay sau đó, như để chứng minh lời anh nói, Kỳ Kỳ hé mắt, ôm chặt eo Đàm Trinh Tịnh rồi lẩm bẩm trong cơn mơ: “Cô giáo Đàm, cô đừng đi nha.”. Bị cô bé ôm chặt, Đàm Trinh Tịnh không nỡ lòng nào đẩy ra. Vậy nên cô đành nằm xuống, vỗ nhẹ lưng ru Kỳ Kỳ ngủ tiếp.
Nhiếp Tu Tề dựa vào thành giường. Kỳ Kỳ nằm giữa hai người, khuôn mặt lộ rõ vẻ hạnh phúc. Đợi đến khi Kỳ Kỳ ngủ say, hơi thở đều đều, Nhiếp Tu Tề mới đứng dậy, nhẹ nhàng bế con bé từ lòng cô ra, đưa sang phòng khác đặt lên giường. Đàm Trinh Tịnh đã buồn ngủ rũ rượi, mí mắt nặng trĩu. Trong cơn mơ màng, cô cảm giác có người đang cử động bên cạnh. Cảm nhận được nệm lún xuống, cơn buồn ngủ của cô lập tức tan biến, cô cảnh giác ngồi bật dậy, nhìn về phía người trong bóng tối ở bên kia giường.
Đèn ngủ trên tủ đầu giường được bật lên, ánh sáng mờ ảo hắt lên người anh, khuôn mặt người đàn ông ngược sáng không rõ biểu cảm. Nhưng dáng vẻ xù lông cảnh giác như mèo con của cô khiến người đàn ông bật cười khe khẽ. Giữa đêm khuya thanh vắng, giọng nói nhẹ nhàng của Nhiếp Tu Tề hòa vào không gian yên tĩnh: “Em đói không? Muốn ăn chút gì không?”. Đồ ăn dì giúp việc nấu dưới bếp vẫn còn nóng hổi.
Không thấy cô trả lời, Nhiếp Tu Tề tắt đèn ngủ, ngồi bên mép giường bắt đầu cởi cúc áo. Đàm Trinh Tịnh chỉ mới lưỡng lự một chút đã nghe thấy tiếng quần áo rơi xuống sàn. Người đàn ông thành thạo cởi bỏ lớp áo ngoài, sau đó vén chăn chui vào. Cô hoảng hốt, cảnh giác lùi lại nhưng bị anh tóm lấy mắt cá chân. Lưng cô đập vào ngực anh, trong nháy mắt, Đàm Trinh Tịnh đã ngã vào vòng tay của Nhiếp Tu Tề. “Em trốn cái gì?”. Anh ôm cô từ phía sau, hơi thở nóng rực phả vào hõm vai.
Đàm Trinh Tịnh cố gắng gỡ bàn tay đang đặt trước ngực mình ra. Lúc này cô chỉ hận sự chênh lệch sức lực giữa nam và nữ, nên đã không thành công, ngược lại còn bị anh nắm chặt tay giữ lại trước ngực. Có thứ gì đó cứng rắn đang thúc vào sau eo cô, cảm giác quá rõ ràng khiến cô không thể phớt lờ. Sao tinh lực của anh lại dồi dào đến thế?. Cô đang nằm trên giường của anh, bị anh khóa chặt, rơi vào tình thế sắp bị ăn sạch.
Đàm Trinh Tịnh hoàn toàn tuyệt vọng: “Nhiếp Tu Tề, anh thật khiến tôi ghê tởm! Anh muốn loại phụ nữ nào mà chẳng được, tại sao cứ phải ép buộc tôi?!”. Cô không hiểu, từ đầu đến cuối đều không hiểu. Nếu anh chỉ ham muốn vẻ ngoài của cô, muốn quan hệ một hai lần thì cũng thôi đi, tại sao cứ bám riết lấy cô không buông, chẳng lẽ anh còn muốn ngoại tình lâu dài với cô sao?.
Người đàn ông phía sau không hề tức giận, anh ung dung đáp: “Em nói đúng, tôi muốn loại phụ nữ nào cũng sẽ có được.”. Anh kéo cô lại đối mặt, để cô nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chăm chú vào đôi mắt trong veo như nước mùa thu của cô, đôi môi mỏng tưởng chừng bạc tình lại thốt ra những lời vô cùng tình tứ: “Nhưng hiện tại, tôi chỉ muốn em. Ngay từ lần đầu gặp em, tôi đã muốn làm em rồi. Sau khi có được em, tôi nhận ra mình càng thích em hơn. Mỗi ngày tôi đều nhớ đến em, ngay cả khi làm việc cũng nhớ. Tôi muốn gặp em, muốn mỗi phút mỗi giây đều được hòa làm một với em, tôi còn hận không thể chuyển em đến Thành ủy, để ngày ngày chơi em trong văn phòng. Tôi nhớ em đến phát điên rồi, không còn muốn nhìn người phụ nữ nào khác nữa, em nói xem phải làm sao bây giờ.”.
Đôi mắt ngấn nước của cô nhìn anh ngây dại. Đàm Trinh Tịnh không nói gì, rơi vào trầm tư. Nhiếp Tu Tề bị ánh mắt cô nhìn đến không kìm được, phần dưới lại căng lên. Anh lập tức ôm chầm lấy cô, trao một nụ hôn sâu, hôn đến mức cô gần như nghẹt thở. Cô nằm dưới thân anh, bộ ngực mềm mại phập phồng, thỉnh thoảng chạm vào lồng ngực rắn chắc của anh. Anh cúi xuống đè lên cô, gặm nhấm và hôn hít khắp cơ thể cô, dùng hết kỹ năng cho màn dạo đầu chứ không thô bạo như ban ngày. Cuối cùng, anh cầm dương vật của mình cọ xát lên cửa mình cô, hỏi: “Em đồng ý không? Nếu em đồng ý thì anh sẽ vào.”.
Đầu khấc chậm rãi cọ xát ở lối vào, cọ đến mức dịch nhờn chảy thành dòng. Người đàn ông tách mở hai cánh môi đang khép chặt nhưng không đâm vào. Anh cũng rất kiên nhẫn, dù trán đã lấm tấm mồ hôi nhưng nhất định phải đợi cô trả lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận